Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác này, Trần Hoài Tự trở tay không kịp, sau lưng tê dại, thiếu chút nữa đã bắn ra.
Anh chậm rãi nhắm mắt, cứng rắn nhịn xuống trận xung động kia.
“ Ngoan quá, giỏi lắm. ” Anh thở hổn hển, hôn lên má cô, ” Bảo bảo cắn tôi thật chặt… “
Anh lại khàn giọng hỏi: ” Đau không? “
Ngôn Trăn dồn dập thở dốc: ” Không đau… Anh chậm – – a! “
Lời còn chưa dứt, Trần Hoài Tự đã ưỡn lưng đâm tới, giống như không chịu nổi nữa, hai chân cô không tự chủ khép lại giãy dụa, lại bị anh ngăn chặn tách ra, lộ ra chân tâm mặc cho anh tùy ý đâm chọc, cường độ cực mạnh, phảng phất như muốn nuốt cô vào bụng.
Sự dịu dàng vừa rồi tan biến, bản tính hung mãnh như dã thú lộ ra.
“ Ưm a… Không, không cần… mạnh quá a… quá sâu… Trần Hoài Tự… ưm, á… ”
Ngôn Trăn bị thúc đến tiếng rêи ɾỉ cũng run rẩy, hai chân kẹp eo anh không ngừng đạp loạn, mũi chân cuộn tròn lại,” Anh bắt nạt tôi… không làm nữa… ô ô… “
Miệng huyệt bị anh đâm như muốn lõm vào trong, run rẩy ngậm mυ”ŧ gốc rễ, ướŧ áŧ đập vào túi tinh, dường như muốn nuốt trọn cả chúng.
“ Sâu chỗ nào? ” Anh làm bộ nghiêm túc hỏi, cúi người hôn cổ cô, côn ŧᏂịŧ cọ qua thịt mềm trong huyệt, tìm được một chỗ gồ lên, qυყ đầυ dùng sức đâm vào, lập tức cả người Ngôn Trăn run rẩy, tiếng rêи ɾỉ hòa cùng tiếng khóc đứt đoạn.
“ Có phải nơi này hay không? “
“ Không… anh đừng… ừm… đừng mạnh như vậy… ” Ngôn Trăn rêи ɾỉ liên tục, nhịn không được khóc lóc xin tha thứ, ” Trần Hoài Tự… Tôi thật sự không, không được… Nhẹ một chút có được không… A! “
“ Muốn cầu xin tôi? Vậy gọi dễ nghe một chút. “
Ngôn Trăn cắn môi sống chết không chịu. Trần Hoài Tự cũng không vội, mức độ nhanh chậm tùy ý mà làm. Ngôn Trăn kêu càng lợi hại, đầu ngón tay bóp bả vai anh, cơ hồ muốn lún vào trong thịt.
“ Có gọi hay không? ” Anh khàn giọng hỏi.
Cô thở hổn hển hồi lâu, mới chịu không nổi khuất phục, nhỏ giọng kêu: ” Anh… anh Hoài Tự… “
Âm cuối vừa mềm vừa quyến rũ, cất lên như muốn câu hồn, khiến cho lòng người ngứa ngáy.
Nghe cô oa oa nuốt nước mắt gọi anh cầu xin tha thứ, Trần Hoài Tự lửa tình càng nặng, tiếp tục tàn nhẫn làm, qυყ đầυ nặng nề chống vào nếp uốn cọ xát mạnh bạo, cọ đến huyệt thịt cũng không ngừng xoắn xuýt, đâm vào khiến Ngôn Trăn cả người run rẩy, vừa khóc vừa rên tiết ra một đợt, tê liệt ở trên giường nửa ngày không tỉnh lại được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận