Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự đưa tay sờ đến chỗ giao hợp, cảm nhận được động tác da^ʍ mỹ, lại cầm tay cô sờ giữa hai chân.
“ Bảo bối, em đang cắn tôi. “
Ngôn Trăn không chịu sờ, giãy dụa rút tay ra, nghẹn ngào mắng anh là đồ biếи ŧɦái.
Anh cười, lại cúi người hôn cô, ngón tay thăm dò chân tâm cô, mò mẫm tìm đến hạt đậu phồng lên.
Trần Hoài Tự vừa chống lưng, vừa bóp hạt đậu dùng sức vuốt ve. Ngôn Trăn làm sao chịu được kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, toàn thân phát run, nức nở bị cắm đến cao trào, huyệt thịt co rút xoắn chặt, theo hô hấp phập phồng chặt chẽ bao lấy côn ŧᏂịŧ đang chôn sâu dưới thân, ma sát sướиɠ tới mức muốn lấy mạng người.
Lần đầu nếm thử tìиɧ ɖu͙©, anh vốn cũng sắp đến cực hạn, bị cô cắn chịu không nổi, không nhẫn nại được nữa, nặng nề đâm sâu vài cái, thắt lưng căng thẳng toàn bộ bắn ra.
Cách một tầng màng mỏng, Ngôn Trăn cũng có thể cảm giác được tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra rất nhanh, đυ.ng vào phần thịt mềm mẫn cảm nhất bên trong, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến ngón chân cô cũng cuộn tròn. Trần Hoài Tự dường như chưa thấy đủ, vừa bắn vừa đẩy vào trong cọ xát miệng tử ©υиɠ không buông, dường như muốn thật sự rót vào bụng cô.
Cô ô ô muốn trốn, bị anh bắt lấy đè lại không cho động đậy, mãi đến khi anh cúi đầu thở dốc một tiếng, cắm đến chỗ sâu nhất triệt để phóng thích, mới chậm rãi buông lỏng hai tay giam cầm cô.
Xao động trong phòng dần dần trở nên yên tĩnh. Hai người mồ hôi đầm đìa ôm nhau thở dốc dồn dập, hồi lâu mới phục hồi tinh thần từ trong cao trào tìиɧ ɖu͙© cực hạn.
Trần Hoài Tự tháo bαo ©αo sυ, thắt nút ném đi, cúi đầu hôn cô, môi lưỡi dính ướt quấn lấy cô, nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi cô: ” Có chỗ nào không thoải mái không? “
Vòng tay anh ấm áp rắn chắc, khiến cô trầm mê trong chớp mắt.
“ Nơi nào cũng không thoải mái. ” Từ đám mây cực lạc rơi xuống, Ngôn Trăn chỉ cảm thấy lưng mỏi chân mềm, lòng chân vừa chua xót vừa tê dại, trên người cũng đều là mồ hôi, cả người dính dính, ” Tôi muốn đi tắm. “
“ Không vội. “
Trần Hoài Tự tựa hồ rất thỏa mãn, ôm cô vuốt ve an ủi, hôn rồi lại hôn, dính lấy cô một lúc lâu, sau đó mới đứng dậy ôm cô vào phòng tắm.
Sương mù bốc lên, Ngôn Trăn có chút mệt mỏi, không có có cùng anh phân cao thấp, tựa vào trong ngực anh hưởng thụ sự hầu hạ, khép hờ hai mắt, yếu ớt nói: ” Đây là chuyện giữa hai chúng ta, anh không được nói ra. “
Anh khẽ véo eo cô một cái: ” Em sợ cái gì? “
“ Ai sợ! Anh đừng động tay động chân! ” Ngôn Trăn xoay người bắt lấy tay anh, không nghĩ tới anh lại nhân cơ hội hướng lên trên, lần nữa nắm lấy nhũ thịt non mềm..

Bình luận (0)

Để lại bình luận