Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên giường, cô liếc mắt liền hiểu loại ám chỉ sắc tình này, vỗ tay anh đang làm loạn, hoang mang bối rối muốn từ trong bồn tắm đứng dậy: ” Tắm xong rồi, tôi muốn ngủ. “
Trần Hoài Tự nhìn ra cô dao động, cũng không vạch trần, chỉ nhẹ nhàng hôn lên lưng cô, thấp giọng nói: ” Trăn Trăn, chúng ta còn nhiều thời gian. “
Không biết là nói cho cô nghe, hay là nói cho chính anh nghe.
Ngôn Trăn siết chặt đầu ngón tay, dùng sức cắn môi dưới, cũng không quay đầu ra khỏi bồn tắm.
Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại ở đầu giường cắt đứt sự yên tĩnh trong phòng, quấy nhiễu hai người đang ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Ngôn Trăn cau mày, nhíu mày lẩm bẩm chui vào lòng Trần Hoài Tự, cố gắng tránh tạp âm ồn ào.
Trần Hoài Tự đứng dậy, hôn lên má cô, lại giúp cô dém chăn sau lưng, đưa tay lấy điện thoại di động cô đặt ở đầu giường.
Anh vốn không muốn nhận thay cô, nhưng khi nhìn rõ tên trên màn hình, ngón tay chuẩn bị cúp máy dừng lại.
Lương Vực.
Anh trầm mặc một hồi, nhấn nút nhận, nghe máy.
“ Trăn Trăn, sao lâu như vậy mới cầm máy? ” Giọng chàng trai như ánh mặt trời giữa mùa xuân tháng ba ngoài cửa sổ, mang theo ý cười ôn nhu,” Có phải lại đang ngủ nướng hay không? “
Trần Hoài Tự rũ mắt, nhìn Ngôn Trăn đang ngủ say, bả vai trắng nõn của cô còn lộ ra bên ngoài, tràn đầy dấu vết tối hôm qua anh để lại.
“ Tôi về Ninh Xuyên, vừa mới xuống máy bay, hiện tại đang ở sân bay. Không nói trước vì muốn cho em một niềm vui bất ngờ. ” Lương Vực cười dài, ” Lần này tôi mang quà từ Châu Phi đến cho em, em nhất định sẽ thích, hôm nay có thời gian không? Tôi đi đón em?
Nhận thấy đầu kia vẫn không có động tĩnh, Lương Vực có chút nghi hoặc: ” Trăn Trăn?
Trần Hoài Tự dừng một hồi, chậm rãi mở miệng: ” Xin chào, xin hỏi là ai? Trăn Trăn còn đang ngủ, nếu có chuyện gì quan trọng, tôi có thể truyền đạt cho em ấy. “
Ngôn Trăn đang đắm chìm trong mộng.
Cô trở lại kỳ nghỉ hè năm 17 tuổi, trên đầu mặt trời chói chang, đi theo sau Ngôn Chiêu, đi tới sân bóng rổ ngoài trời.
Lần đầu tiên cô gặp Trần Hoài Tự.
Bạn bè của Ngôn Chiêu vừa nhìn thấy phía sau Ngôn Chiêu còn có một tiểu mỹ nữ, đều bất mãn kêu lên: ” Đã nói chơi bóng, sao còn mang theo bạn gái? ”
Ngôn Chiêu ném lại quả bóng rổ: ” Em gái tôi, em gái ruột. ”
Ánh mắt những người xung quanh trong nháy mắt lại thay đổi, nhiệt tình vây quanh: ” Má nó, em gái thật xinh đẹp thật đáng yêu nha, Ngôn Chiêu chó này có tài đức gì lại có em gái như vậy? ”
Ngôn Chiêu đưa tay đẩy bọn họ: ” Đủ rồi, đừng dọa em ấy. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận