Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần cuối cùng hai người nói chuyện với nhau là vào tháng trước. Lương Vực quay động vật hoang dã ở Châu Phi, tín hiệu vô cùng kém, thường xuyên không tìm thấy người, hơn nữa Châu Phi và trong nước chênh lệch múi giờ rất lớn, thời gian nghỉ ngơi không trùng khớp, vì thế anh liền nói đợi anh về nước sẽ liên lạc.
Không nghĩ tới đợi được một câu nói không đầu không đuôi như vậy.
Không lâu sau, Lương Vực gọi điện thoại tới.
“ Tôi về nước, Trăn Trăn. ” Giọng nói Lương Vực mang theo nụ cười,” Buổi sáng tới Ninh Xuyên, vừa hạ cánh đã gọi điện thoại cho em, nhưng hình như quấy rầy đến em. “
Anh nói uyển chuyển, nhưng Ngôn Trăn lập tức nghe ra ý khác. Buổi sáng cô đang ngủ say, hoàn toàn không biết có chuyện này, như vậy khẳng định là Trần Hoài Tự giúp cô nghe điện thoại.
Tâm trạng cô nhất thời phức tạp.
Lương Vực thấy đầu dây bên kia chậm chạp không hồi âm, lại hỏi: ” Là bạn trai sao? “
Sau 12h ánh mặt trời rất chói mắt, Ngôn Trăn nheo mắt nhìn cây đối diện, dừng một hồi mới trả lời: ” Không phải. “
“ Thì ra không phải. ” Lương Vực nở nụ cười,” Vậy cũng tốt, nếu không tôi sợ cậu ấy hiểu lầm, còn muốn giải thích một chút. “
“ Không sao. ” Ngôn Trăn trả lời ngắn gọn.
Giữa hai người lại lâm vào trầm mặc, Lương Vực mở miệng lần nữa: ” Đêm nay có rảnh không? Mọi người tổ chức tiệc chào mừng, nếu có thể thì em cũng tới. “
Xe chú Lý chậm rãi dừng ở ven đường, Ngôn Trăn đứng dậy, đi về phía ghế sau. Cô cầm điện thoại dán bên tai, trước khi lên xe, quay đầu nhìn tòa nhà cao tầng chỗ Trần Hoài Tự, trả lời Lương Vực: ” Được. “
Chạng vạng tối, Ngôn Trăn thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài, gặp Ngôn Chiêu vừa trở về.
Anh mới từ Mỹ bay về, bộ dạng phong trần mệt mỏi, trên mặt còn mang theo vẻ kiệt quệ, nhưng thấy Ngôn Trăn ngăn nắp xinh đẹp chuẩn bị ra ngoài, vẫn nhẹ nhàng nhíu mày: ” Ăn mặc xinh đẹp như vậy, đêm nay hẹn gặp ai? ”
“ Lương Vực về nước, đêm nay tụ tập chút. ” Ngôn Trăn từ trên cầu thang đi xuống.
“ Lương Vực đã trở lại? ” Ngôn Chiêu có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh lộ ra một nụ cười hiểu rõ,” Trách không được. “
“ Trách không được cái gì? “
“ Không có gì. ” Ngôn Chiêu giẫm dép đi vào phòng khách,” Chỉ là cảm khái một chút, vừa xuống máy bay, chênh lệch múi giờ còn chưa đảo ngược, đã bị người ta kéo đi uống rượu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận