Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi quen biết một vòng, Lương Vực mang cô đi tới góc phòng bao, từ trong túi lấy ra một cái hộp đưa cho cô: ” Đây là quà lưu niệm anh mang cho em từ Châu Phi, có muốn xem một chút hay không? ” Ngôn Trăn nhận lấy, mở ra, bên trong là một cái vòng tay xương thú mang phong cách của bộ lạc châu Phi.
“ Này là lúc anh quay động vật hoang dã ở Châu Phi, gặp một bộ lạc địa phương, hàng thủ công mỹ nghệ của họ. ” Lương Vực giải thích,” Giá cả không đắt lắm, nhưng phong cách rất độc đáo, tôi nhờ họ đặt làm cái này, ở trong nước không mua được. “ Ngôn Trăn cẩn thận quan sát một hồi, cười nói: ” Cảm ơn anh Lương Vực. “
Lương Vực nhìn nụ cười của cô, nhịn không được cũng cười, thanh âm trở nên nhẹ nhàng: ” Trăn Trăn, lần này trở về, anh sẽ ở lại Ninh Xuyên. “ Cô không hiểu: ” Hả? Anh không ra nước ngoài chụp ảnh sao? “
“ Vậy coi như đi công tác, lần này về nước, anh sẽ thiết lập phòng làm việc ở Ninh Xuyên, sau đó hoàn toàn ổn định. “ Trong ánh sáng lờ mờ, anh cúi đầu nhìn cô: ” Trăn Trăn, thật ra anh… “
Có người hô to cắt đứt lời của anh, ” Cậu là nhân vật chính đêm nay, chạy đến góc nhỏ kia làm gì? “ Anh bất đắc dĩ cười cười, nói lời xin lỗi với Ngôn Trăn, xoay người đi đến nơi đông người.
Ngôn Trăn một mình dựa vào cửa sổ, đang đánh giá cái lắc tay kia, liền cảm giác được điện thoại di động rung lên, là thông báo tin nhắn. Cô bật sáng màn hình, Trần Hoài Tự lại gửi tin nhắn tới:
“ Nơi này của tôi không phải kho bảo quản, cho em thời gian ba ngày, em không tới lấy, tôi sẽ giao cho Ngôn Chiêu, để cậu ấy thuận tiện mang đến cho em. “ Bề ngoài là suy nghĩ cho cô, cung cấp phương án lấy lại bông tai. Nhưng nhìn kỹ, căn bản chính là uy hϊếp.
Ngôn Trăn đương nhiên không thể để Ngôn Chiêu biết chuyện này. Cô phải giải thích thế nào với Ngôn Chiêu, khuyên tai của cô, sao để ở nhà Trần Hoài Tự?
Cô tức giận ấn tắt màn hình, cất lắc tay vào trong túi, ngay cả tiệc cũng không có tâm tư tham dự, nghiến răng nghiến lợi trong lòng nghĩ: Sao lại có người đàn ông đáng ghét như Trần Hoài Tự?!
Chờ đấy cho cô! Sáng sớm ngày hôm sau, Ngôn Trăn trước khi Ngôn Chiêu ra ngoài, thành công chặn anh ở cửa.
” Thật hiếm thấy, em lại dậy sớm như vậy. ” Ngôn Chiêu nhìn đồng hồ,” Muốn đi đâu? Anh chở em đi? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận