Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh nửa quỳ bên cạnh hồ, nắm lấy cổ tay cô. Ngôn Trăn nhân cơ hội đem trọng tâm thân thể toàn bộ dựa vào trong ngực anh, lúc sắp được anh kéo ra khỏi ao, dùng sức kéo cánh tay anh một cái, vì thế nước ao lại bị bắn lên bọt nước thật lớn.
Lần này hai người đều ướt sũng.
Nhìn bộ dáng ướt đẫm của Trần Hoài Tự, Ngôn Trăn rất vui vẻ, vừa cười to vừa ngại chưa đủ ướt, càng không ngừng hắt nước lên người anh.
Trần Hoài Tự đứng trong suối nước nóng, sờ sờ nước trên đuôi tóc, thấy bộ dạng Ngôn Trăn cao hứng như vậy, cũng cười khẽ theo, sau đó đưa tay kéo cô lại, cúi đầu hôn cô.
Nụ hôn kết nối hai người ngã xuống nước đều ướt sũng.
Giọt nước ấm áp bị cánh môi nghiền nát, hóa thành vệt nước nhợt nhạt, lại bị đầu lưỡi dây dưa liếʍ sạch.
Nước trên mái tóc ướt không ngừng rơi xuống, lướt qua mắt, khiến Ngôn Trăn gần như không mở mắt ra được. Cô giãy dụa đẩy anh ra, dùng sức lau nước trên mặt, ngay sau đó bò ra khỏi ao đi ra ngoài, giẫm xuống để lại chuỗi dấu chân ướt sũng.
Cô đi vào trong phòng ngủ, lúc này mới nhớ tới, bộ dạng hiện tại của mình căn bản không có cách nào ra khỏi cửa.
Cô quay đầu muốn tìm Trần Hoài Tự, lại phát hiện anh vừa đi vào, vừa cởi nút áo sơ mi ướt đẫm.
Da thịt dần dần lộ ra, Ngôn Trăn vội vàng dời mắt, vội la lên: ” Anh cởϊ qυầи áo làm gì! Anh không biết xấu hổ! ”
” Đây là phòng của tôi, tại sao tôi không thể cởϊ qυầи áo? ”
Cũng may anh cũng không làm Ngôn Trăn khó xử, chỉ cởϊ áσ sơ mi, trần trụi nửa người trên, lấy từ trong phòng tắm ra một cái khăn mặt đưa cho cô đang sững sờ tại chỗ: ” Không khó chịu sao? ”
Ngôn Trăn cực kỳ không cam lòng, nhưng mà cũng không còn cách nào, nhận lấy khăn mặt trừng anh một cái, lập tức đi vào phòng tắm.
Chờ cô tắm gội xong, sấy tóc xong đi ra, trong phòng ngủ đã không còn bóng người, vết nước trên mặt đất cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Cô lại quấn chặt áo choàng tắm một chút, đi ra khỏi phòng ngủ, phát hiện Trần Hoài Tự cũng đã tắm xong, thay một bộ quần áo, đang ngồi trước bàn làm việc, bình tĩnh nhìn máy tính.
Cô đi tới trước bàn, gọi anh một tiếng: ” Trần Hoài Tự. ”
Anh không đáp.
Ngôn Trăn nghĩ là anh cố ý không nhìn mình, có chút tức giận, vòng qua bàn đi tới bên cạnh anh, vươn tay ở trước mắt anh dùng sức quơ quơ: ” Trần! Hoài! Tự! ”
Lúc này anh mới ngẩng đầu nhìn cô, chỉ là trong ánh mắt kia có thêm vài phần ý cười không dễ suy đoán.
” Sao vậy… ” Cô bị ánh mắt này của anh làm cho có chút khó chịu.
Anh nhẹ nhàng nói: ” Tôi đang mở cuộc họp trực tuyến. ”
Một đạo sấm chớp bổ qua đầu, cô quay lại nhìn màn hình máy tính của anh, quả nhiên là một loạt khung vuông lớn nhỏ, bên trong chứa đầy đầu người.
Không kịp nghĩ gì nữa, Ngôn Trăn chạy trối chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận