Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trở lại phòng ngủ, ngón tay cô đều run rẩy, ảo não lại thống khổ chôn ở trong gối nức nở, tự trách mình tại sao lại ra trò cười lớn như vậy.
Đêm hôm khuya khoắt, mặc áo choàng tắm, xuất hiện trong phòng Trần Hoài Tự, còn bị hội nghị video bắt được, nếu bị người khác phát hiện đôi tay kia là của cô, cô cũng không thiết sống nữa.
Ngôn Trăn lăn qua lộn lại trên giường hồi lâu cũng không dám đi ra ngoài, đành phải gửi wechat cho Trần Hoài Tự, hỏi anh kết thúc chưa, bảo anh tìm người nhanh chóng đưa quần áo cho mình.
Trần Hoài Tự chỉ trả lời ngắn gọn: ” Đang bận, em ngủ trước đi. ”
Tránh không nói đến chuyện quần áo.
Ngôn Trăn biết người này là không thể trông cậy vào, nhưng mà cô cũng không dám mặc áo choàng tắm cứ như vậy chạy về phòng mình, chớ nói chi là để Ngôn Chiêu đưa quần áo tới, vậy không khác gì trực tiếp tự sát.
Cô không tìm được giải pháp, chỉ có thể quấn mình vào trong chăn, định đi một bước tính một bước.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Ngôn Trăn có chút mệt mỏi, cô nhìn thời gian, lại nhìn giường một chút, thu thập toàn bộ gối đầu dư thừa trên giường, đồng loạt ném vào chỗ sâu nhất trong tủ quần áo, dùng chăn dự phòng che lại.
Cứ như vậy, trên giường cũng chỉ có một cái gối cho cô dùng, ý nghĩa ám chỉ cực kỳ rõ ràng. Nếu Trần Hoài Tự muốn ngủ, vậy tự giác biết khó mà lui, ngủ sô pha đi.
Cô rất hài lòng với suy nghĩ của mình, mỹ mãn nằm xuống, tắt đèn, rất nhanh tiến vào trong mộng đẹp.
Nhưng mà không như mong muốn.
Cũng không lâu lắm, Ngôn Trăn vẫn bị tiếng sột soạt phía sau đánh thức.
Cô mơ hồ quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt Trần Hoài Tự, cách cực kỳ gần, gần đến mức khiến cô có chút hoảng hốt.
Ngôn Trăn dụi dụi mắt: ” Chỉ có một cái gối, giường này thuộc về tôi, anh đi sô pha ngủ. ”
” Đây là giường của tôi, gối của tôi. ” Anh hơi dừng lại một chút, đầu ngón tay khẽ vuốt ve gương mặt cô, cười khẽ,” Ngay cả người cũng là của tôi, tại sao tôi phải ra ngủ sô pha? ”
Cô không nói đạo lý với anh, đưa tay đẩy anh: ” Tôi mặc kệ, anh không được ngủ ở đây. ”
Anh đưa tay ôm cô, chậm rãi nói: ” Đêm nay là kỷ niệm một năm chúng ta yêu nhau, không nên kỷ niệm một chút sao? ”
Ngôn Trăn cả kinh, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất: ” Bọn họ lại nói cho anh biết? Sao anh biết được? ”
” Nếu không em cho rằng tại sao lễ tân lại cho em vào? ”
Ngôn Trăn từ trên giường giãy dụa bò dậy, nhưng không nghĩ tới một góc áo choàng tắm vô tình bị anh đè lại, kéo mạnh làm tuột dây thắt lưng, vải vóc theo đầu vai chảy xuống, mảng lớn da thịt trắng nõn lộ ra trong không khí, cảnh xuân uyển chuyển nhìn không sót gì.
Ngôn Trăn cuống quýt kéo góc áo bị anh chặn lấy, nhưng mà Trần Hoài không theo ý cô, cố ý đè chặt một mảnh kia, ngược lại kéo cô trở về trong lòng, xoay người ngăn lại.
Ánh mắt anh lướt về phía chiếc áo choàng tắm đã hoàn toàn bị xé tan của cô, không vội không chậm cố ý trêu chọc: ” Phía trên không mặc, phía dưới cũng không mặc. Tự xưng là bạn gái của tôi, mang theo bαo ©αo sυ lén lút chạy đến phòng tôi, em đây không phải cố ý quyến rũ tôi sao? ”
” Anh không cần tự mình đa tình! ” Cô vừa thẹn vừa tức,” Nội y đều ướt đẫm, anh muốn tôi mặc như thế nào! ”
Anh cúi người, nhẹ nhàng cắn một miếng lên xương quai xanh cô, ” Vậy tại sao lại ném gối đi? ”
anh giãy dụa: ” Anh nghĩ hay lắm! cái gối này là của tôi, anh ra sô pha ngủ! ”
Anh rút gối ra, đặt dưới eo cô, trong ánh mắt vừa sợ vừa xấu hổ của cô, vỗ vỗ eo cô:
” Ngôn Trăn, lần này em chạy không thoát. ”
____________________________________
Lời editor: Không thoát này có nghĩa là ăn thịt 9 chương ạ =)))))) hihi, các bác cmt cho toi ý kiến là lên chương luôn hay để dành nè

Bình luận (0)

Để lại bình luận