Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lông mi dài của Ngôn Trăn đều ướt nước mắt, run rẩy rũ xuống, mái tóc đen nhánh ướt mồ hôi, hỗn độn dính vào bên má, đôi mắt dịu dàng động lòng người giờ ướt đẫm sương mù, cánh môi đỏ mọng khẽ mở không ngừng thở dốc, vừa đáng thương vừa quyến rũ.
Thân thể mảnh khảnh theo va chạm mãnh liệt của anh mà phập phồng, toàn thân nổi lên màu hồng nhạt của dục tình, ngực sữa no đủ không ngừng run rẩy, trơn nhẵn trắng nõn, anh thu vào lòng bàn tay không ngừng xoa nắn, xoa đến tiếng rêи ɾỉ của cô cũng thay đổi, âm cuối vừa mềm vừa mị, giống như được ngâm nước xuân.
Trần Hoài Tự thích nghe cô rên như vậy, vì thế càng ngày càng mạnh mẽ hơn, từng chút từng chút ác độc đâm vào trong huyệt, Ngôn Trăn hoa mắt choáng váng, vừa khóc vừa kêu, nghẹn ngào, mắng anh là hỗn đản, biếи ŧɦái, cầm thú.
” Bảo bối, có phải em quên mất phòng bên cạnh là ai không? ” Trần Hoài Tự cắn vành tai cô, cười nhẹ cố ý trêu chọc,” Mắng tôi cũng không sao, không sợ bị anh em nghe thấy giọng em sao? ”
Ngôn Trăn cả kinh, trong nháy mắt nhớ tới Ngôn Chiêu ở phòng bên cạnh, gấp đến độ muốn đẩy anh ra, nhưng hạ thân hai người còn kín kẽ sát lại một chỗ, ma sát rất nhỏ đều có thể khơi dậy kɧoáı ©ảʍ cực lớn. Cô giãy dụa hai cái, không những không rời được côn ŧᏂịŧ, ngược lại bản thân cọ đến tê dại khó chịu. Trần Hoài Tự thừa cơ chế trụ eo của cô, ưỡn lưng tiếp tục đâm mạnh, tiếng nước kịch liệt lại vang lên, bàn tay từ chối của Ngôn Trăn cũng vô lực mềm nhũn.
Thật sự đẩy anh không ra, nhưng mà lại sợ bị phát hiện, Ngôn Trăn vừa vội vừa tức, không dám lên tiếng, cắn môi nức nở, trong mắt giăng kín một tầng sương mù ướŧ áŧ.
Áp lực thở dốc hiển nhiên tăng thêm vài phần cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ cho trận kí©ɧ ŧìиɧ này, Trần Hoài Tự hạ thân dùng sức đâm vào nếp nhăn mẫn cảm trong huyệt, cả người Ngôn Trăn phát run, nhịn không được ” Ưm a ” một tiếng, sau đó lại thất kinh che miệng mình.
“ Bảo bối, kêu ra, không sao. ” Anh tách đầu ngón tay cô ra, đặt ở bên môi hôn một cái, dường như lừa gạt,” Thoải mái thì kêu lên, nhé? ”
” Tôi không…” Cô hừ thở dốc ra tiếng, thanh âm buồn bực nén trong lòng bàn tay, ” Ô… Tôi không làm nữa…”
” Không làm nữa? ” Trần Hoài Tự nắm cằm cô, buộc cô phải thè lưỡi mềm ra, môi mυ”ŧ lên, dính dính mơ hồ mở miệng cười khẽ, ” Nhưng bên trong bảo bảo cắn tôi rất chặt, không nỡ thả tôi ra ngoài, có phải hay không? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận