Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự nắm eo cô đâm vào, động tác mãnh liệt, suối nước nóng bị quấy nghiêng trời đảo đất, nhưng Ngôn Trăn cũng không rảnh quan tâm, chỉ cảm thấy mình thật sự sắp bị anh chơi hỏng.
Cô bám lấy bả vai của anh, thân thể bởi vì trọng lực không ngừng rơi xuống, chốc chốc nuốt trọn côn ŧᏂịŧ hung ác kia đến cùng, mông thịt mềm mại đè lên túi tinh của anh, theo động tác điên cuồng trên dưới không ngừng đè ép vỗ về, sinh ra kɧoáı ©ảʍ khó nhịn.
Trần Hoài Tự ưỡn lưng đυ.ng mạnh vào huyệt, ra sức cọ xát, không bao lâu Ngôn Trăn liền ngửa đầu nức nở run rẩy, cứ như vậy bị cắm lên cao trào ngay trong nước.
Dù đã cao trào anh cũng không buông tha cô, tiếp tục động tác vừa mạnh vừa hung hăng, Ngôn Trăn khóc lóc không ngừng, mẫn cảm đến không ngừng rụt lại, sâu trong thịt mềm cắn qυყ đầυ không buông, giống như muốn hút sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ từ trong mã mắt.
“ Còn dám kẹp. ” Anh xuýt xoa một tiếng, cúi đầu thở dốc, vỗ mông cô một cái, cố ý dọa cô,
” Anh không mang bao, còn kẹp chặt như vậy liền bắn toàn bộ vào trong bụng em, đêm nay ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh ngủ. “
Ngôn Trăn hoảng sợ, lại bị lời nói da^ʍ mỹ này kí©ɧ ŧɧí©ɧ có phản ứng, bụng co rút lại, theo bản năng kẹp chặt côn ŧᏂịŧ hơn nữa, cắn đến da đầu anh cũng tê dại, không thể nhịn được nữa xách cô từ trong ao ra, đặt ở bên cạnh ao hung hăng cắm vào từ phía sau..
Không có lực cản của nước, côn ŧᏂịŧ lần nữa tiếp xúc thân mật khăng khít, hoa huyệt tiếp nhận hết thảy. Trần Hoài Tự hung ác đâm lên trên, đâm cho cô khóc lóc không ngừng, bụng dưới không ngừng thúc vào mông thịt của cô, vỗ ra gợn sóng mê người.
Tiếng suối nước nóng chảy róc rách, sương mù l*иg vào hai thân thể đang quấn quýt, mãi đến khi bọt nước trên người bọn họ đều đã lạnh, lúc này mới ôm chặt rơi vào tìиɧ ɖu͙© cao trào.
Trần Hoài Tự rút côn ŧᏂịŧ từ trong tiểu huyệt ra, đưa tay vuốt vài cái, bắn hết lên lưng cô, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt trộn lẫn với suối nước nóng đẫm trên da thịt trắng nõn của cô, cảnh tượng cực kỳ da^ʍ mỹ.
Anh vừa nhìn lại cứng rắn, trong tiếng nức nở của cô tiếp tục chen vào, một đường ôm cô từ bên suối nước nóng trở về phòng ngủ, trên sàn nhà tất cả đều là vết nước ướt sũng.
Suốt đêm, Ngôn Trăn bị làm không đếm nổi bao nhiêu lần, đến khi cả giường cơ hồ đều bị hai người chà đạp qua một lần, cô khóc đến cổ họng cũng có có chút khàn, anh mới thỏa mãn buông tha cô.
Một đêm hoang da^ʍ vô độ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận