Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vết thương gia đình mang đến cho anh khiến anh thật sự không có gì lưu luyến với mảnh đất này.
Nhưng lí do sau này lại muốn về nước……
Anh dừng một chút, Ngôn Trăn mơ hồ cảm thấy anh nhìn thoáng qua chỗ mình, nhưng ánh mắt kia thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức giống như một cơn ảo giác.
” Về sau muốn về nước, đơn thuần là vì có nỗi nhớ, chỉ đơn giản như vậy. ”
Cuộc trò chuyện lại kéo dài một hồi, người phụ nữ ngồi bên cạnh Trần Hoài Tự không chú ý, khuỷu tay không cẩn thận đυ.ng phải nĩa, dầu mỡ trên nĩa lướt qua góc áo Trần Hoài Tự, ám một mảnh dầu mỡ sẫm màu, sau đó rớt xuống đất.
” Xin lỗi xin lỗi. ” Người phụ nữ hoảng hốt,” Là tôi không cẩn thận, nếu không đưa đến tiệm gần đây giặt khô một chút đi?
” Không sao. ” Trần Hoài Tự giơ tay ý bảo không có vấn đề gì lớn,” Lát nữa về khách sạn đổi bộ khác là được rồi. ”
Ngôn Trăn không biết Trần Hoài Tự, nhưng quần áo của Ngôn Chiêu tất cả đều là thiết kế cao cấp, rất ít khi giặt qua mặc lại, chớ nói chi là loại dính dầu mỡ này, chỉ có thể vứt bỏ.
Trần Hoài Tự hẳn là cũng không kém nhiều lắm. Nhưng giờ phút này anh cũng không tính toán chi li, ngược lại biểu hiện rất là rộng lượng.
Điều này làm cho Ngôn Trăn trong lòng rất tức giận.
Lúc trước anh đến Ngôn gia, Chocolate ham mài răng, cắn hỏng ống quần của anh, rõ ràng không phải lỗi của cô, Trần Hoài Tự nói người giám hộ phải gánh vác trách nhiệm, lôi cô đi mua quần áo mới với anh, hao phí thời gian cả buổi chiều của cô.
Mặc dù số tiền cuối cùng là do chính anh ta trả.
So đo với cô, sao lại lịch sự khoan dung với những người khác như vậy?
Cô oán hận nghĩ, xiên một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng.
Giống như nhận ra sự oán hận của cô, ánh mắt Trần Hoài Tự đột nhiên đảo qua, tầm mắt hai người giao nhau trên không trung.
Một lát sau, anh nhẹ nhàng dời đi, khóe môi bất giác giãn ra một chút.
Ngôn Trăn cảm thấy bữa tiệc này thật sự không thú vị, cô hăng hái nghe bọn họ nói chuyện phiếm, nhìn biểu tình thong dong chậm rãi của Trần Hoài Tự đối diện, đột nhiên nảy ra ý tưởng, vươn chân, chậm rãi dò xét, giẫm lên mu bàn chân của anh.
Bọn họ ngồi chính trên một cái bàn dài, khăn trải bàn thật dài rủ xuống đất, che khuất tất cả động tác dưới bàn, đây cũng là nguyên nhân Ngôn Trăn dám không kiêng nể gì như vậy.
Trần Hoài Tự nhìn cô một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận