Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn căng thẳng, giấu đầu hở đuôi xoay người, làm bộ thưởng thức bồn hoa bên cạnh.
” Nào có dễ dàng như vậy, chỉ bằng một đôi tay thì có thể nhận ra cái gì. ”
Mặc dù đã làm móng tay mới, cô vẫn lo lắng nhét tay vào túi.
Giấu đầu lòi đuôi.
” Tôi cảm thấy anh ta cuồng công việc như vậy, hẳn là sẽ thích phụ nữ thông minh trí thức, cho nên hẳn là một người đẹp có khí chất. ”
” Tôi cũng cảm thấy vậy. ”
Mọi người bắt đầu tò mò rốt cuộc Trần Hoài Tự thích hình mẫu gì, tiếng cười náo nhiệt dần dần đi xa.
Thẳng đến khi đầu bị vỗ nhẹ một cái, Ngôn Trăn mới giật mình hoàn hồn, Trần Hoài Tự đang đứng ở phía sau cô: ” Ngơ người ở đây làm gì? ”
Ngôn Trăn nhìn phía sau anh: ” Sao lại là anh? Không phải bảo trợ lý của anh tới lấy sao? ”
” Nhìn thấy tôi em không vui à? ”
” Đương nhiên tôi không muốn nhìn thấy anh. ” Cô nhét túi vào lòng anh,” Cầm đi. ”
Trần Hoài Tự nhận lấy cái túi, nhưng cũng không vội vã rời đi, mà đưa tay ôm eo cô, thấp giọng nói: ” Lên thay với tôi không ? ”
Ngôn Trăn vội vàng tách tay anh ra, hoảng hốt quét mắt một vòng, xác nhận mấy nhân viên Hòa Hạ vừa rồi đã đi, lúc này mới yên lòng, cắn răng trả lời anh, nói: ” Nghĩ cũng đừng nghĩ. ”
Cô lấy thẻ từ trong túi ra, đưa cho Trần Hoài Tự, nhướng mày: ” Nhân tiện nói cho anh biết một tin tốt. Bổn lớn tiểu thư nội tâm lương thiện, quyết định tha cho anh một mạng. Nói đơn giản chính là, tôi không tiêu tiền của anh. ”
” Đừng tưởng rằng tôi không biết anh đang tính toán cái gì. ” Cô kiễng chân tới gần, cố ý hạ thấp giọng,” Anh căn bản không có khả năng tốt bụng như vậy, một khi tôi tiêu tiền của anh, anh mặc dù ngoài miệng nói không cần tôi trả, nhưng khẳng định sẽ nghĩ biện pháp dùng phương pháp khác đòi lại từ tôi. Anh gian thương như vậy, tôi mới không mắc mưu của anh. ”
Trần Hoài Tự ” Ừm ” một tiếng: ” Trở nên thông minh rồi. ”
Ngôn Trăn có chút đắc ý, xinh đẹp hướng anh thè lưỡi.
Nhưng hưng phấn còn chưa qua mấy giây, đã nghe thấy Trần Hoài Tự đột nhiên thở dài: ” Thật đáng tiếc. ”
Cô cảnh giác: ” Đáng tiếc cái gì? ”
” Đáng tiếc, tôi là một thương nhân vô lương tâm, buôn bán chưa bao giờ nói đạo lý. ” Trần Hoài Tự nhìn vào mắt cô, chậm rãi nói,” Đêm nay tôi sẽ dạy em bốn chữ ” cưỡng mua cưỡng bán ” nên viết như thế nào.
Sao lại có người vô sỉ như vậy?
Ngôn Trăn lập tức lui về phía sau vài bước: ” Trần Hoài Tự, tốt nhất anh nên chết tâm đi! ”
Anh đứng tại chỗ không nhúc nhích, tựa hồ rất hài lòng với bộ dáng hoảng hốt sợ hãi của cô, nhẹ nhàng nhướng mày với cô, xoay người trở về phòng thay quần áo.
——
Trần tổng ân ái cẩn thận một chút:
Bữa tiệc tối, có người khách khí nịnh nọt: ” Hôm nay Trần tổng trông thật bảnh bao. ”
Trần Hoài Tự: ” Quá khen, bạn gái mua. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận