Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đi tới, dứt khoát ôm ngang người cô, mục tiêu cũng không phải giường, mà là gương thay quần áo cách đó không xa.
Cả một tấm gương sát đất, giờ phút này phản chiếu rõ ràng thân ảnh hai người, Ngôn Trăn không biết anh muốn làm gì, nhưng theo bản năng cảm giác sợ hãi, xoay người từ trong ngực anh nhảy xuống, lại bị anh túm lấy thắt lưng, thừa cơ xoay người mặt hướng về phía gương.
Trần Hoài Tự ôm cô ngồi xuống, tách hai chân cô ra, hơi dùng sức nghiêng về phía trước, nhốt cô trước gương và trong lòng mình.
Ngôn Trăn dựa lưng vào anh, đầu gối một trái một phải chống mặt gương lạnh lẽo, trong gương phản chiếu rõ ràng hai má hơi đỏ của cô, cùng tư thế mập mờ của hai người. Loại cảm giác không chỗ nào che giấu này khiến cô xấu hổ không chịu nổi, không dám nhìn về phía trước, chỉ có thể quay đầu để anh thu liễm một chút: ” Trần Hoài Tự! ”
Người đàn ông được gọi tên vừa hôn lên má cô, vừa nâng mắt chuyên chú nhìn gương, ngón tay thon dài chậm rãi vuốt chân cô, sau đó nhẹ nhàng thăm dò dưới váy cô, kéo qυầи ɭóŧ dán đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ khô xuống, ném sang một bên.
Làn váy khép hờ, loáng thoáng lộ ra cảnh xuân ướt đỏ da^ʍ mỹ. Hai chân tách ra, càng làm cho cảnh sắc chân tâm không hề che chắn rơi vào trong gương.
“ Trần Hoài Tự… ” Ngôn Trăn xoay người muốn chạy,” Anh biếи ŧɦái… “
Anh nắm lấy tay cô, dắt đến giữa hai chân, Ngôn Trăn không chịu, giãy ra từ trong tay anh. Trần Hoài Tự không bắt lại nữa, mà thò tay xuống, đầu ngón tay gãi phần thịt non bên trong đùi cô, cắn vành tai cô cúi đầu trêu đùa: ” Nếu công chúa điện hạ không muốn, vậy để thần làm thay. “
Anh một tay nắm cằm của cô ép buộc cô nhìn về phía gương, một tay sờ đến chân tâm của cô, lòng bàn tay phủ lên âm phụ.
Ngôn Trăn xấu hổ đến không dám nhìn, gắt gao nhắm mắt lại.
Nhưng cảm quan thị giác một khi phong bế, lực chú ý toàn thân liền vô hạn tụ tập đến giữa hai chân, mỗi một động tác nhỏ bé của anh đều có thể bị phóng lớn, lặp đi lặp lại trêu chọc thần kinh yếu ớt mẫn cảm của cô.
“ Là nơi này sao? ” Anh một bên sờ một bên còn nghiêm trang hỏi, đầu ngón tay vân vê khe hở nhỏ của cánh hoa, từng chút từng chút thăm dò bên trong, ngón tay qua lại cọ xát vách thịt mềm mại, nắm hoa môi nhẹ nhàng kéo ra, giống như xé vỏ kẹo lột ra, lộ ra nhân mềm mại cất giấu bên trong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận