Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn cong eo run rẩy thật chặt, rêи ɾỉ đều bị ép thành tiếng khóc nức nở, hai chân kẹp lấy đầu anh, đầu ngón tay không tự chủ được đan vào trong tóc của anh: “… Ưʍ… Không được… Ha… Đừng hút… ”
Còn chưa hòa hoãn lại sau cơn cao trào, huyệt nhỏ mẫn cảm yếu ớt đã lại bị anh đùa bỡn trong miệng, kɧoáı ©ảʍ chồng lên xóa tan lý trí, khiến cả người cô run rẩy, ngay cả tiếng khóc cũng đứt quãng: ” Không cần… Thật sự không được… Tôi chết mất… Ưm ưʍ… Thật tê… Đừng… Van cầu anh…”
Đầu lưỡi liếʍ miệng huyệt, mở ra khe hở nhỏ hẹp thăm dò vào bên trong. Một bên khuấy động liếʍ mυ”ŧ bên trong huyệt, một bên thỉnh thoảng cắn mạnh hai cái. Ngôn Trăn căn bản chịu không nổi, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến hai chân đạp loạn, dùng sức xoay eo, nhưng làm thế nào cũng trốn không thoát, lông mi ướt một mảnh, mí mắt run rẩy nhỏ xuống bọt nước trong suốt, thoạt nhìn đáng thương rồi lại câu người.
Anh còn ngại không đủ, vừa ăn tiểu huyệt vừa lấy tay xoa xoa hạt đậu phồng lên kia, theo tiết tấu anh mυ”ŧ liếʍ bóp nặn, khi thì nhẹ khi lại nặng, trên đỉnh đầu Ngôn Trăn khóc càng thảm thiết hơn, nói năng lộn xộn nghẹn ngào cầu xin anh.
Trần Hoài tự dùng tay, không lâu sau, liền cảm giác được thân thể cô càng ngày càng run rẩy. Anh lui ra, khép ngón tay lại, nhắm ngay miệng huyệt bị liếʍ ướt đẫm, nhẹ nhàng tát một cái.
Anh không dùng sức nhiều, bởi vậy cũng không đau đớn. Nhưng khác hoàn toàn với liếʍ mυ”ŧ vừa rồi, đột nhiên xuất hiện cảm giác, giống như đặt ở trên người lạc đà một cọng rơm cuối cùng. Cô nhận thấy công tắc trong cơ thể giờ khắc này đã bị anh mở ra, ý thức vẫn đang trôi nổi trên không trung đột nhiên bị đẩy lên cao hơn. Cao trào mãnh liệt hơn trong nháy mắt bao phủ cô, Ngôn Trăn thậm chí ngay cả thanh âm cũng chưa kịp kêu, thân thể căng thẳng run rẩy, chân tâm không khống chế phun ra lượng lớn dâʍ ɖị©ɧ, sàn nhà bị tưới ướt một mảng lớn.
Trần Hoài Tự bẻ chân cô, dỗ dành cô nhìn bộ dáng của mình trong gương, nhưng mà cao trào vừa rồi của Ngôn Trăn thật sự quá kịch liệt, hồi lâu không lấy lại được tinh thần, hai má ửng hồng thất thần thở dốc, nằm trên sàn nhà nhỏ giọng nức nở, eo nhỏ run rẩy, giống như là bị làm hỏng.
Huyệt khẩu đỏ nhạt theo hô hấp của cô không ngừng run rẩy, còn đang ướt đẫm phun nước ra bên ngoài, anh đút một ngón tay vào dò xét, lập tức bị kẹp vào bên trong hút xoắn.
Xem ra thật sự rất sảng khoái.
“ Nhạy cảm như vậy, lát nữa phải làm sao bây giờ. ” Anh cúi đầu hôn lên má cô, giọng nói mang theo chút ý cười,” Anh còn chưa bắt đầu đâu, bảo bối. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận