Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nét đỏ ửng trên mặt cô còn chưa hoàn toàn tiêu tán, mi tâm nhíu lại, cắn môi đỏ mọng, bả vai khẽ run, hiển nhiên là vừa tức giận vừa xấu hổ.
” Được. ” Trần Hoài Tự dừng lại, ý bảo mình không tới nữa.
Cô liếc mắt nhìn thấy côn ŧᏂịŧ giữa hai chân anh còn chưa hoàn toàn mềm nhũn, chân bị thao túng vô thức tê dại, bất giác khép chân lại:
” Mặc quần vào! ”
” Được. ” Anh cầm quần lên, lại ngồi xuống bên giường,” Còn nữa không? ”
Ngôn Trăn nhìn bộ dáng ngoan ngoãn phục tùng của anh, tức không biết xả đi đâu, hơn nữa sau khi nhìn thấy dấu vết lung tung bừa bộn trên giường, tình cảnh hỗn loạn vừa mới mất khống chế lại hiện lên trong đầu, làm cho cô càng thêm tức giận, không biết nên đối mặt với anh như thế nào.
Cô túm chăn, xoay người xuống giường, hai chân mềm nhũn đến mức đứng không vững, tập tễnh đi qua bên cạnh anh, Trần Hoài Tự nhanh tay lẹ mắt, ngay cả chăn cũng ôm vào trong ngực.
” Anh buông tôi ra! ” Ngôn Trăn không tách tay anh ra được, tức giận cắn anh,” Anh sao có thể…! ”
Cô cắn thật mạnh, hàm răng cắn gan bàn tay anh lưu lại dấu vết thật sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy tơ máu. Trần Hoài Tự không nhíu mày, chờ cô hết sức nhả ra, mới hỏi: ” Hết giận rồi? ”
Ngôn Trăn không trả lời, mắt thấy giãy không thoát anh, vì thế xoay mặt sang một bên, không chịu cho anh một ánh mắt.
” Những thứ này chỉ là tình thú trên giường, bảo bối. ” Anh cúi người dùng môi như có như không chạm vào gương mặt cô, dỗ dành,” Chỉ trước mặt anh mới như vậy mà thôi, không sao. ”
Cô không nói một lời, cánh môi bị cắn đến trắng bệch.
Trần Hoài Tự thấy thế, đè môi dưới của cô lại, giải phóng nó khỏi hàm răng, lại dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp, trầm ngâm một hồi: ” Vậy tôi cho em trả thù nhé? ”
Hai má cô đỏ bừng, tức giận nói: “Tôi không cần!”
Anh dán lòng bàn tay lên gò má cô, đầu ngón tay luồn vào trong mái tóc đen nhánh của cô nhẹ nhàng vuốt xuống, lúc trượt đến sau gáy thì dừng lại, khép ngón tay lại, nhẹ nhàng nâng gáy cô lên, chậm rãi hôn cánh môi cô, thấp giọng dỗ dành cảm xúc của cô.
Không hàm ý tìиɧ ɖu͙©, chỉ thân mật như trấn an.
Ngôn Trăn quay đầu né tránh, anh liền không cưỡng cầu nữa, tay thò xuống cầm lấy tay cô, đầu ngón tay chen vào giữa những kẽ tay, mười ngón đan vào nhau. Cứ như vậy ôm một lúc lâu, anh hỏi: ” Còn giận không? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận