Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lăn qua lăn lại hơn nửa đêm, sáng sớm ngày hôm sau còn phải dậy sớm lên máy bay, Ngôn Trăn buồn ngủ không chịu được, ở phòng chờ không ngừng ngủ gật.
Ngôn Chiêu ngồi một bên xem tạp chí, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong túi ra một cái hộp: ” Cho em. ”
” Cái gì? ” Cô ngáp một cái, thuận tay nhận lấy.
Mở ra, bên trong là đôi khuyên tai quen thuộc, chính là đôi cô để lại ở nhà Trần Hoài Tự, cũng là nguyên nhân phát sinh ra chuyến công tác này.
“ Hoài Tự nói em để quên trong túi quần áo cậu ấy mua, bảo anh chuyển cho em.”
” À. ” Ngón tay dừng lại, cô đưa tay nhận lấy, trên mặt không có phản ứng gì, ánh mắt bất giác quét về phía cửa.
Trần Hoài Tự cũng không cùng bọn họ bay về Ninh Xuyên, mà muốn đi đường vòng đến thành phố khác, mặc dù biết không có khả năng nhìn thấy anh vào lúc này, nhưng cô vẫn theo bản năng nhìn xung quanh.
Ngôn Chiêu chú ý tới ánh mắt của cô: ” Tối hôm qua đi làm trộm? Vành mắt thâm quầng như vậy. ”
Ngôn Trăn lập tức sờ mắt mình: ” Nào có! ”
Chờ nhìn thấy vẻ mặt của anh, cô mới hiểu được mình bị lừa, trừng mắt nhìn anh: ” Anh lại trêu em! ”
Ngôn Chiêu chậm rãi nói: ” Chỉ là lo lắng, em dễ lừa như vậy, đừng không thấy rõ mánh khóe của đàn ông xấu xa bên ngoài. ”
” Xấu hơn nữa còn có thể xấu hơn anh và Trần Hoài Tự sao? ” Ngôn Trăn lườm anh, ” Âm mưu nhiều như vậy. ”
” Cũng đúng. ” Anh không hề cảm thấy đây là hạ thấp gì, ngược lại rất hưởng thụ gật đầu.
” Em còn nhỏ, nhưng còn anh, mẹ đã ra hạ tối hậu thư cho anh rồi, năm nay nếu anh không có động tĩnh hẹn hò gì trước khi mẹ về nước, mẹ sẽ trói anh bắt đi xem mắt. ”
” Gấp cái gì. ” Ngôn Chiêu không nhanh không chậm lật tờ tạp chí, ” NgườI xem mắt cũng không phải em. ”
Ngôn Trăn hừ một tiếng: ” Nể tình anh em chúng ta, em có thể giúp anh giới thiệu đối tượng, anh thích mẫu hình gì? ”
” Anh? ” Anh cười một tiếng, cố ý nói,” Quá ngốc không được. ”
Ngôn Trăn gật đầu: ” Còn gì nữa? ”
Anh tiếp tục mở miệng: ” Tính tình quá kém không được. ”
Cô nhíu mày: “… Sao lời anh nói nghe không tốt lắm…Còn nữa? ”
Ngôn Chiêu dùng tạp chí vỗ nhẹ vai cô: ” Lên máy bay rồi. ”
Ngôn Trăn thấy anh lại muốn lừa gạt, mất hứng đứng dậy nói thầm: ” Yêu cầu nhiều như vậy, anh độc thân cả đời đi. ”
Ngôn Chiêu cũng không vội đuổi theo bước chân Ngôn Trăn, mà đứng tại chỗ, chậm rãi đưa ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ bầu trời, như là nhớ lại cái gì, cười cười:
Còn có… Quá nhẫn tâm cũng không được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận