Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cánh môi bị anh dùng ngón tay đè lại, anh hơi cúi người, tựa lên trán cô.
” Nhìn anh này, bảo bối. ”
Hơi thở rất nhẹ, rơi trên môi cô, sinh ra cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Ngôn Trăn nhìn về phía cặp mắt đen nhánh kia, cảm giác bị hấp dẫn không thể khống chế đột nhiên tràn ngập trong lòng.
” Có thể làm được không? ”
” Đối mặt với mong muốn của cơ thể là bước đầu tiên. ”
Thấy cô cắn răng không nói lời nào, Trần Hoài Tự cười nhẹ, cúi người ôm lấy gương mặt cô, hôn lên:
” Vậy trò chơi của chúng ta chính thức bắt đầu. ”
Lục Tư Sở nằm sấp trên bàn, trong lúc hỗn loạn đột nhiên bừng tỉnh. Cô cảm thấy hơi khô miệng, đứng dậy đi loạn, nhìn thấy ánh sáng trong bếp, theo bản năng đi tới.
Bước chân tới gần, giữa không gian yên tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng thở dốc cực thấp.
Ẩm ướt lại hỗn loạn, xen lẫn tiếng nước khi hôn rất nhỏ.
Cô hoảng hốt, còn tưởng rằng mình nghe nhầm, thò đầu qua, thấy Trần Hoài Tự và Ngôn Trăn đang hôn môi bên tường.
Hôn đến triền miên nóng bỏng, động tác quen thuộc, hiển nhiên không phải lần đầu tiên.
” Mẹ nó…” Cô lại trốn trở về sau tường, sợ đến thanh tỉnh, thì thào tự nói, ” Mình đang nằm mơ?”
Cô tự véo mình một cái, cảm giác đau đớn khiến cô xác nhận mình đang ở hiện thực, vì thế lần nữa dán tường, len lén nhìn vào phòng bếp.
Không có nhìn lầm, bọn họ còn đang hôn.
Lời nói ra có thể thu hồi thay đổi, nhưng ngôn ngữ cơ thể khi động tình tuyệt đối sẽ không nói dối.
Trần Hoài Tự mở nửa mắt, cụp mắt nhìn Ngôn Trăn, ánh mắt kia hoàn toàn khác với sự lãnh đạm trên bàn cơm.
Ngôn Trăn đưa tay ôm eo anh, mi mắt khẽ run, vành tai đỏ một mảnh, nhưng một mực không đẩy anh ra.
Hai người này tuyệt đối có quan hệ, chính là kiểu đã sớm lén lút qua lại.
Vậy tại sao còn giả bộ quan hệ kém?
Lục Tư Sở uống say, đầu óc có chút hiểu không nổi mối quan hệ này, vỗ vỗ hai má của mình, mơ mơ màng màng đi trở về.
Chờ tỉnh rượu rồi nói sau.
Ngày hôm sau, Ngôn Trăn từ trong giấc mộng tỉnh lại. Cô nhìn đồng hồ, lại vùi đầu vào trong chăn, ngủ nướng một hồi lâu, lúc này mới chậm rì rì đứng dậy, xốc chăn lên, chân trần giẫm sàn nhà đi tới trước cửa sổ, dùng sức kéo rèm cửa sổ ra.
Ánh mặt trời ngoài cửa trong nháy mắt mãnh liệt chiếu vào, mỗi góc phòng ngủ đều được chiếu sáng.
Một ngày giống như bình thường, giống như chưa có phát sinh thay đổi gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận