Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trì trệ ngột ngạt, ánh đèn sặc sỡ mê ly, mùi cồn lan tràn, khoảng cách trên lầu cách phía dưới xa xa. Im lặng không tiếng động nhìn nhau.
Một giây, hai giây…… Ngắn ngủi lại vô cùng dài lâu. Cô dời ánh mắt đi trước.
Ngôn Chiêu thu hồi tầm mắt, cụp mắt, nhìn mảnh thủy tinh trên mặt đất, sau đó người, nhấc chân đi về phía phòng bao, đối với trò khôi hài trong lớn sảnh dường như không hề quan tâm. Lộ Kính Tuyên vốn say sưa nhìn tên con út Từ gia giãy dụa chó cùng rứt giậu, mắt thấy Ngôn Chiêu muốn đi, vội vàng giữ chặt anh: ” Ai ai ai, đợi một chút, cậu biết cô gái kia à? ”
Nếu anh không nhìn ra Ngôn Chiêu cố ý ném cái ly, vậy sống hơn hai mươi năm nay thật sự uổng phí. Ngôn Chiêu đẩy cửa ra, bước chân cũng không chậm, không nhanh không chậm trả lời: ” Không biết. ”
” Không biết? Không biết cậu có thể ra mặt thay người khác? Cậu có lòng tốt như vậy?! ” ” Thấy việc nghĩa hăng hái làm thôi, ông chủ nhớ phát giấy khen cho tôi. ”
” Nếu cậu có thể thanh lý hoàn toàn đám phế vật này cho tôi, tôi gọi cậu là ba cũng được. ” ” Vừa lúc, tôi đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Từ tổng. ” Ngôn Chiêu lấy di động từ trong túi ra,” Tôi chờ tiếng ba của ông chủ Lộ. ”
Lộ Kính Tuyên có chút ngốc: ” Mẹ nó không phải chứ, Ngôn Chiêu cậu làm thật à? Cậu muốn vì tôi mà trở mặt với Từ gia sao? ” Trần Hoài Tự không nể tình nở nụ cười.
Lộ Kính Tuyên cả giận nói: ” Cậu lại cười cái gì?! ” ” Ông chủ Lộ không đi trấn an người bị hại sao?”
” Nhiều người vây xem như vậy, coi chừng người ta tố cáo quán bar này. ” Ngôn Chiêu lật danh bạ điện thoại, tùy ý bổ sung một câu,” Ít nhất phải đưa người về nhà an toàn. ” Lộ Kính Tuyên thầm mắng một câu, xoay người đi ra ngoài.
Trò khôi hài ồn ào trong lớn sảnh dần dần kết thúc. Cô gái tóc ngắn từ phía sau cô chui ra, nghẹn ngào xin lỗi: ” Chị Âm Âm, thật sự xin lỗi chị, em cùng anh ấy hàn huyên thêm hai câu… Không biết anh ấy là người như vậy…” ” Không sao, bị quấy rầy không phải lỗi của em. ” Thẩm Từ Âm vỗ vỗ bả vai cô, ngữ khí ôn hòa,” Về sớm nghỉ ngơi đi. ”
Cô gái thấy ánh mắt cô lại hướng về phía thang cuốn lầu hai không có một bóng người, nghi hoặc mở miệng: ” Mấy người vừa mới ở lầu hai… hình như rất lợi hại, em thấy có người vẫn nhìn về phía chúng ta dưới này, chị Âm Âm, chị biết không? ” Thẩm Từ Âm khom lưng cầm túi dừng lại, sau đó đứng thẳng dậy, bình tĩnh trả lời: ” Không biết. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận