Chương 198

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 198

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bữa tiệc kết thúc, Ngôn Trăn kéo Lộ Kính Tuyên không cho anh đi, chờ Ngôn Chiêu lái xe tới, từ trong vali lấy ra một cái hộp đưa cho anh: ” Quà lưu niệm. ”
” Oa! ” Lộ Kính Tuyên rất là kinh hỉ,” Em gái thật tri kỷ, còn có phần của anh nữa! ”
Ngôn Trăn lại lấy ra một hộp hơi lớn một chút đưa cho Ngôn Chiêu, sau đó cố ý nói với Trần Hoài Tự đứng ở một bên: ” Không có phần của anh nha. ”
” Ừm. ” Anh chỉ đứng đó, thản nhiên đáp một tiếng.
Không nhìn thấy biểu tình mình muốn nhìn thấy trên mặt anh, Ngôn Trăn cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, vẫy vẫy tay với bọn họ: ” Chúng ta đi thôi. ”
Ngồi lên xe, Ngôn Trăn đang thắt dây an toàn, nghe thấy Ngôn Chiêu hỏi: ” Thật sự không có phần của cậu ấy? ”
Động tác của cô dừng lại, hừ nói: ” Đương nhiên không có. ”
Ngôn Chiêu đánh tay lái, bớt chút thời gian liếc Ngôn Trăn một cái, cười nói: ” Vậy cậu ấy lăn lộn có chút thảm. Hôm nay vốn đã nói là cậu ấy đi đón em. ”
” Vậy tại sao cuối cùng lại là anh? ”
” Anh sợ tên đó lái xe mệt mỏi, một xe hai mạng. ”
Ngôn Trăn nhận ra trong lời nói của anh có hàm ý, hỏi: “… Có ý gì? ”
” Cậu ấy mấy ngày nay, cộng lại hình như chỉ ngủ được bốn năm giờ, đêm nay anh vốn cũng không cho cậu ấy tới, sốt cũng chưa hạ, nhưng tên đó lại bất chấp muốn đến. ”
Ngôn Trăn nhớ lại nụ hôn trong bãi đỗ xe, mơ hồ nhớ tới lúc ấy anh quả thật có chút nóng, nhưng cô chỉ cho rằng đó là phản ứng thân mật của cơ thể, cũng không nghĩ tới vấn đề đó.
Anh vậy mà sinh bệnh, đang phát sốt, hơn nữa thậm chí cũng không nói cho cô biết, còn nhất định phải chạy tới cùng cô ăn bữa cơm này, còn ở bãi đỗ xe hóng gió lạnh lâu như vậy.
Ngôn Trăn càng nghĩ càng bất an: ” Vậy anh ấy uống thuốc chưa? ”
” Em hỏi anh làm sao anh biết. ” Ngôn Chiêu bật cười,” Không bằng em gọi điện thoại cho cậu ấy đi. ”
Ngoài cửa sổ ánh đèn neon sặc sỡ, cao ốc san sát, xe chạy qua bỏ từng tòa nhà lại phía sau, Ngôn Trăn cầm điện thoại di động do dự một lúc lâu, vẫn gọi điện thoại cho Trần Hoài Tự.
” Làm sao vậy? ” Đầu kia thanh âm rất thấp, so với bình thường hình như có chút không ổn.
” Tôi nghe anh trai tôi nói, anh bị sốt à? Vậy tại sao tối nay anh không ở nhà nghỉ ngơi, nhất định phải chạy tới? ”
” Không sốt. ” Trần Hoài Tự lưu loát trả lời, ” Cậu ta lừa em. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận