Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bếp vẫn đang được bật, Ngôn Trăn mở nắp nồi sứ ra nhìn thoáng qua, cháo đặc đã nấu sôi, đang “ùng ục ùng ục” lăn tăn, mùi thơm nồng đậm bay ra.
Cô tắt lửa, lấy ra một cái bát, múc đầy, cảm thấy cháo vừa nấu có chút phỏng tay, vì thế tạm thời để sang một bên chờ nguội bớt, suy nghĩ một chút, lại rắc thêm chút đường vào, nhẹ nhàng quấy vài cái.
Làm xong tất cả, cháo cũng nguội một chút, cô liền bưng lên, đi thẳng đến phòng ngủ của Trần Hoài Tự.
Quả nhiên anh còn chưa ngủ, đang tựa vào đầu giường, lơ đãng lướt di động.
Ngôn Trăn đi qua, đặt bát lên tủ đầu giường: ” Tôi biết ngay là anh không chịu ngủ. ”
” Em không ở đây, tôi không ngủ được. ”
” Sao cơ? Sợ tôi thừa dịp anh ngủ đánh cướp nhà anh à? ” Cô chỉ chỉ cháo,” Mau ăn hết đi. ”
Trần Hoài Tự không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn cô.
Cô đọc được ánh mắt anh, hừ một tiếng: ” Anh đang bị sốt, chứ đâu phải gãy tay, muốn tôi đút cho anh ăn à, không có cửa đâu. ”
Anh thở dài, bưng bát lên múc một muỗng, nhẹ nhàng thổi khí, sau đó đưa vào trong miệng, nuốt xuống, có chút ngoài ý muốn mở miệng: ” Em cho đường vào à? Có chút ngọt. ”
” Đúng vậy, khi còn bé tôi bị ốm trong cháo đều cho chút đường, nếu không không có mùi vị, khẩu vị không tốt ăn không vô. ” Ngôn Trăn nhìn biểu tình của anh,” Anh không thích ăn ngọt? ”
Trần Hoài Tự cười, không nói gì, nhưng rất nhanh đã ăn xong cháo, dùng hành động thay thế câu trả lời.
” Anh uống thuốc hạ sốt chưa đấy? ”
” Uống rồi. ”
” Được rồi, lần này có thể ngủ. ” Ngôn Trăn rút điện thoại di động của anh ra,
” Tôi đi tắt đèn đây. ”
Cô xoay người muốn đi, bị Trần Hoài Tự giữ chặt: ” Ở lại với tôi một lát đi. ”
Không đợi cô trả lời, cổ tay anh dùng sức, kéo cô ngã xuống giường, đưa tay ôm lấy cô.
Thân thể mềm mại nằm gọn trong khuỷu tay anh, anh cũng nâng chân cô lên giường, nhấc chăn bọc lấy hai người: ” Ngủ thôi. ”
Ngôn Trăn không chịu: ” Trần Hoài Tự! Tôi còn chưa thay quần áo… Không đúng, tôi còn chưa tắm mà! ”
Nhưng mà anh ngoảnh mặt làm ngơ, đưa tay gắt gao ôm cô không chịu buông, dán gò má ở bên cổ cô, không lâu sau liền ngủ thϊếp đi, cánh tay chậm rãi tháo gông cùm xiềng xích cho cô.
Anh thật sự rất mệt mỏi.
Ngôn Trăn cũng không biết có nên giãy ra hay không, giương mắt nhìn trần nhà ngẩn người. Hơi thở của anh vững vàng kéo dài, dày đặc rải trên da thịt, vừa tê vừa ngứa.
” Phiền quá… ” Cô lẩm bẩm oán giận, muốn đẩy đầu anh ra, nhưng khi tay chạm vào gáy anh thì dừng lại, lại chậm rãi thu hồi,” Nể tình lần này anh bị bệnh, không so đo với anh. Chờ anh khỏe lại chúng ta sẽ tính sổ. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận