Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự ngủ không nhiều lắm, không tới mấy giờ đã tỉnh lại, theo bản năng đưa tay chạm trán mình, nhiệt độ cao vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống, thân thể còn có chút vô lực, nhưng tinh thần mệt mỏi rõ ràng đã giảm bớt rất nhiều.
Đèn đầu giường mờ mịt sáng lên, anh híp mắt thích ứng với ánh sáng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Ngôn Trăn nằm ở trước mặt.
Cô hơi cuộn tròn thân thể, nhắm mắt ngủ rất say, lông mi dài rủ xuống, che khuất đôi mắt linh động thường ngày, hô hấp vững vàng ổn định, sợi tóc rối bời quấn quanh cổ, làm nổi bật da thịt trần trụi trắng như tuyết.
Hẳn là tắm rửa ở chỗ anh, nhưng không mang theo quần áo để thay, vì thế lấy một cái áo sơ mi của anh mặc. Vải vóc rộng thùng thình mềm mại l*иg vào thân thể mảnh khảnh của cô, như ẩn như hiện phác họa ra đường cong uyển chuyển. Cổ áo lộn xộn khi ngủ hơi mở ra, để lộ một mảng ngực lớn, thịt nhũ mềm mại, cánh tay buông xuống đè ép tạo thành khe rãnh mê người. Vạt áo sơ mi nhẹ nhàng che lấy bắp đùi, chỗ muốn lộ cũng chưa lộ, đặc biệt khiến người ta mơ màng.
Anh cụp mắt thưởng thức một hồi, kéo góc chăn che kín người cô. Nhưng Ngôn Trăn lại bị động tác rất nhỏ này đánh thức, cũng không hoàn toàn tỉnh táo, mơ hồ sờ mặt anh, mở miệng: ” Vẫn nóng quá. ”
Sự quan tâm vô thức của cô đối với anh khiến anh có chút không kiềm chế được, đè lại bàn tay cô vuốt mặt mình, cúi đầu che đôi môi đỏ mọng kia.
” Ưm… ” Ngôn Trăn chỉ cho là mình đang nằm mơ, bị hôn đến không ngừng thở dốc, cánh tay ôm lấy cổ anh, môi lưỡi kề nhau, dây dưa ra tiếng nước mập mờ.
Đôi môi thâm nhập khiến cho thân thể cũng không tự giác dán sát. Trên người cô chỉ có một chiếc áo sơ mi của anh, hai chân trần trụi, không hề che chắn dán vào giữa đùi anh, cách quần anh cọ lên vật lớn cứng nóng.
Cô bất giác đưa tay sờ lên, không hề cảnh giác gắt giọng: ” Nơi này cũng nóng… ”
Trần Hoài Tự nhịn không được, cắn một miếng lên môi cô, đè tay cô lại không buông, nhẹ nhàng đẩy eo, cứ như vậy cọ xát trong lòng bàn tay cô.
Xúc cảm nóng bỏng va chạm lòng bàn tay, rất nhanh kéo cô từ trong cơn mê trở về hiện thực. Cô nhận ra động tác thân mật của hai người, có chút xấu hổ: ” Anh như thế nào… Anh còn phát sốt đấy!”
” Không phải em tới trêu chọc tôi trước?” Giọng nói của anh có chút khàn, lại mang theo chút mỏng manh trầm thấp, dưới thắt lưng tăng thêm chút sức lực, bàn tay nắm tay cô chậm rãi siết chặt, để côn ŧᏂịŧ mình nằm trong lòng bàn tay cô.
Ngôn Trăn chưa từng giúp anh an ủi, giờ phút này giãy giụa muốn thu tay lại: ” Tôi không giúp anh, tự anh làm! “

Bình luận (0)

Để lại bình luận