Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người cái gì cũng không nói, chỉ im lặng đối diện như vậy, thân thể dây dưa tê dại sảng khoái lan tràn đến tứ chi, hai má cô đều nhiễm lên một tia đỏ ửng.
Trần Hoài Tự siết chặt tay ôm eo cô, đang muốn tiếp tục cử động, đã bị Ngôn Trăn đè lại: ” Anh nói để tôi làm. ”
Thấy môi anh muốn động, Ngôn Trăn sợ anh cự tuyệt, đưa tay che miệng anh: ” Anh không được động. ”
” Được. ” Giọng nói của anh đè nén trong lòng bàn tay cô, đôi mắt đen trầm nhìn thẳng vào cô.
Cô buông tay ra, lại hôn lên môi anh.
Trong phòng ngủ vẫn yên tĩnh như cũ, chỉ có tiếng thở dốc phập phồng đan xen khi hôn môi không ngừng vang lên, phảng phất như sóng gợn nổi trên trên mặt hồ bình tĩnh.
Ngôn Trăn nhận ra tay của anh vẫn luôn ôm ngang lưng cô, lực tay mạnh mẽ ràng buộc cô, khiến cô rất không thoải mái: ” Ôm tôi chặt như vậy làm gì…”
Đầu ngón tay anh quấn quanh đuôi tóc rũ xuống của cô: ” Sợ em đổi ý. ”
” Đổi ý cái gì? ”
Anh cười, tránh nặng tìm nhẹ trả lời: ” Không sao, dù sao em cũng chạy không thoát. ”
Nói xong, anh dán lên trán cô, hạ thấp tư thái nói: ” Có thể hôn lần nữa không? ”
” Còn hôn đến nghiện. ”
Ngôn Trăn không để ý tới anh, anh vẫn rướn người hôn lên quấn lấy cô, nhất thời không kết thúc được, loại chuyện hao tổn thể lực này làm một hai lần là đủ rồi, đừng nói hai người bây giờ còn dính liền một chỗ.
Cô đỡ bả vai của anh, hai chân quỳ gối bên người anh, phần eo dùng sức, chậm rãi nâng lên, côn ŧᏂịŧ tách rời tiểu huyệt non mềm, gân xanh chằng chịt trên thân gậy đều dính da^ʍ thủy của cô.
Quá trình mặc dù cũng không dài, nhưng làm cho người ta rất khó nhịn. Trần Hoài Tự cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của hai người, nhìn côn ŧᏂịŧ thô cứng từng chút từng chút rút ra từ trong huyệt nhỏ hẹp, nước chảy đầm đìa, cảnh tượng mười phần da^ʍ mỹ.
Nhỏ như vậy, rốt cuộc là làm sao ăn được của anh.
Ngôn Trăn không biết kỹ thuật gì, chỉ ôm lấy cổ anh, lại hạ thắt lưng ngồi xuống, kɧoáı ©ảʍ tê dại trong huyệt giằng co đánh vào thần kinh, cảm giác trướng căng quen thuộc lần thứ hai ập tới, cô mới nuốt được một nửa đã bị giày vò đến nhỏ giọng nức nở thở dốc, lông mi rủ xuống, ánh mắt dần dần mê ly.
Vẻ mặt lâm vào tìиɧ ɖu͙© của cô rất quyến rũ, Trần Hoài Tự thấy vậy rất muốn làm cô, ép khô cô, làm cô phun nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận