Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ván này, anh cố ý lộ ra sơ hở. Đổi lại là trước kia, sai lầm trí mạng như vậy đã sớm bị Trần Hoài Tự bắt được, hơn nữa sẽ không để cho anh có cơ hội đánh trả mà triệt để kết liễu, nhưng hôm nay, Trần Hoài Tự tựa như bị mù, không hề có phản ứng.
Ngôn Chiêu nhịn không được, ngẩng đầu liếc mắt một cái, vừa định đặt câu hỏi, liền phát hiện có điểm không thích hợp.
Căn bản không phải cố ý thua, mà là Trần Hoài Tự chơi game không tập trung, ngay cả Ngôn Chiêu đang nhìn anh cũng không chú ý tới. Anh ấn tay cầm, biểu tình không có gì dao động, nhưng ánh mắt vẫn rất mơ hồ, thường xuyên rơi vào một chỗ, sau đó nhìn nửa ngày mới lấy lại tinh thần.
Cậu ta đang nhìn đâu vậy?
Ngôn Chiêu nhìn theo tầm mắt của anh, phát hiện em gái mình đang ngủ gục bên cạnh.
Ngôn Trăn vốn ngồi ở một bên nhìn bọn họ chơi, nhưng một hồi lại cảm thấy nhàm chán, ôm gối dựa, cư nhiên cứ như vậy nằm sấp trên thảm ngủ thϊếp đi, trên người còn khoác áo khoác của Trần Hoài Tự, không biết anh phủ thêm vào từ lúc nào.
Cô ngủ rất an ổn, lông mi dài đen nhánh khẽ run, hai má đỏ bừng vì hơi ấm trong phòng.
Ngôn Chiêu im lặng một lúc, dường như hiểu được cái gì, thờ ơ cao giọng gọi một tiếng: ” Ngôn Trăn. ”
Ánh mắt Trần Hoài Tự lập tức quay về phía anh.
Ngôn Trăn bị một tiếng gọi này dọa tỉnh, mơ hồ dụi dụi mắt: ” Làm sao vậy? ”
” Ảnh hưởng đến bọn anh chơi game, em về phòng ngủ đi. ”
” Em ngủ thì ảnh hưởng đến các anh chơi thế nào được. ” Ngôn Trăn oán giận, nhưng đúng là buồn ngủ, ngáp một cái, xoay người trở về gian phòng trống Ngôn Chiêu dọn dẹp cho cô.
Vì thế phòng khách chỉ còn lại có hai người, hình ảnh trong trò chơi đình trệ, tiết tấu âm nhạc cùng bối cảnh tuần hoàn lặp lại, ai cũng không nói gì.
Một lát sau, Ngôn Chiêu đi thẳng vào vấn đề: ” Cậu nghiêm túc à? ”
Trần Hoài Tự hiểu ý anh: ” Phải. ”
” Hình như hai người mới gặp nhau lần thứ hai..” Lần đầu tiên trên đời Ngôn Chiêu gặp chuyện cảm thấy khó có thể tin, ” Mình không hiểu được, đây không phải phong cách của cậu. ”
Loại chuyện xưa lãng mạn như nhất kiến chung tình này, rất khó tưởng tượng sẽ phát sinh đối với người bình tĩnh lý trí như Trần Hoài Tự.
” Bản thân mình cũng không hiểu được. ”
Trần Hoài Tự cảm thấy mình đang bị sợi tơ hấp dẫn kéo đi, không thể khống chế sắp bước vào một con sông mãnh liệt, không có đường lui.

Bình luận (0)

Để lại bình luận