Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Chiêu dựa vào sofa, ngẩng đầu, nhìn trần nhà, nửa ngày mới tiêu hóa được sự thật này: ” Mình hỏi lại lần nữa, cậu thật sự nghiêm túc? ”
” Ừm. ” Anh trả lời lần nữa,” Mình muốn ở bên em ấy. ”
Ngôn Chiêu nghe vậy, trên mặt cũng không lộ ra biểu tình như trút được gánh nặng: ” Cậu đã nghiêm túc thẳng thắn với mình như vậy, mình đây cũng muốn nói cho cậu biết một chút suy nghĩ. ”
Anh thu hồi thần thái thờ ơ trước sau như một, nặng nề thở ra một hơi: ” Cậu có biết chi phí một ngày của em gái mình là bao nhiêu không? ”
” Thành thật mà nói, cho dù Trăn Trăn thật sự thích cậu, không quan tâm cậu có tiền hay không, nguyện ý vì cậu hạ thấp chất lượng cuộc sống, hoặc là trực tiếp dùng tiền của em ấy nuôi sống cậu, nhưng, Trần Hoài Tự. ”
” Là một người đàn ông có lòng tự trọng, cậu có thể chịu đựng được chuyện như vậy sao? ”
” Cậu là anh em tốt của mình, mình hiểu rõ bản tính của cậu, tín nhiệm nhân phẩm của cậu, hai chúng ta biết rõ, giao Trăn Trăn cho cậu mình cũng tuyệt đối yên tâm. Nhưng cửa ải vật chất này là vấn đề phi thường thực tế, mình có thể nói một câu khó nghe, cho dù sau khi cậu tốt nghiệp, dù là dựa theo kế hoạch hiện có, ở Mỹ tìm được một công việc lương cao, nhưng với thu nhập này, bày ra trước mặt mẹ mình, ngay cả mặt bà ấy cũng không gặp được, huống chi nói tới việc đến cửa cầu hôn. ”
” Vì sao mình đột nhiên nhắc tới điểm ấy, là bởi vì mình biết cậu là người có trách nhiệm, nói vậy để chắc chắn tình cảm của cậu không phải chỉ là vui đùa nhất thời. Đã như vậy, mình không có khả năng mặc kệ. Mình hiểu em gái mình mà, cậu đừng nhìn em ấy vô tâm vô phế như thế, kỳ thật mạnh miệng nhưng dễ mềm lòng, hơn nữa là người rất giàu tình cảm, mình không hy vọng em ấy trải qua bất cứ thương tổn gì, cũng không muốn nhìn em ấy chịu bất cứ ủy khuất gì. ”
” Thật xin lỗi, hôm nay mình nói nhiều rồi. ” Ngôn Chiêu nhìn Trần Hoài Tự vẫn trầm mặc, ” Mình không có ý gì khác, cậu biết chúng ta là anh em tốt, cho tới bây giờ đều thật lòng thật dạ đối xử với nhau, không xem thường cậu gì cả. Ngược lại, mình thật sự rất bội phục cậu, không nhận được bất kỳ sự ủng hộ nào từ gia đình, chỉ dựa vào chính mình đi đến ngày hôm nay, nếu là mình, mình tự hỏi lòng mình, mình cũng không làm được. ”
” Nhưng bởi vì Trăn Trăn là em gái ruột của mình, cậu lại là bạn thân nhất, cho nên mình mới muốn nói rõ ràng tất cả. Cậu thật sự nghĩ kỹ chưa? Nếu cậu muốn ở bên cạnh em ấy, ít nhất hiện tại, đối với hai người mà nói, vấn đề tuyệt đối rất nhiều.
Tình yêu là hư vô mờ mịt, thỏa mãn sa vào thế giới tinh thần tất nhiên tốt đẹp, nhưng con người chung quy vẫn sống trong hiện thực, nếu không muốn, cũng phải đối mặt với những chuyện lớn việc nhỏ tầm thường kia. ”
Trần Hoài Tự ngồi trên sô pha, thật lâu sau mới nói: ” Mình ra ngoài đi dạo một lát. ”
Anh mở cửa, nhưng không đi đâu cả, chỉ ngồi xuống bậc thang trước cửa, nhìn bông tuyết trôi nổi rơi xuống dưới đèn đường.
Đêm tuyết mùa đông ở Boston rất lạnh, từng đợt giá rét làm buốt hai má, anh đã nhiều lần thử châm thuốc, hút không được hai hơi, ánh lửa đã thiêu rụi ảm đạm, dứt khoát bị anh ném vào thùng rác.
Ngôn Chiêu nói rất uyển chuyển, nhưng anh biết, người bạn tốt của anh chẳng qua là đang bận tâm lòng tự trọng của anh.
Ngôi sao bao quanh trăng sáng, lớn tiểu thư đã quen được nuông chiều, sẽ chịu để ý tới một người chỉ ra nước ngoài du học thôi, cũng đã dùng hết toàn bộ số tiền tiết kiệm ông nội để lại như anh sao?
Nếu như anh là Ngôn Chiêu, anh cũng sẽ không giao em gái cho người như vậy.
Anh đến Boston đã là một cuộc cá cược lớn, nhưng hiện tại, anh cần một cuộc cá cược lớn hơn nữa.
Trần Hoài Tự ngồi trong đêm tuyết đến rạng sáng.
Sáng sớm hôm sau, anh thành khẩn gửi email cho quản lý cực lực mời anh ở lại nhậm chức, buông tha vị trí chuyển từ thực tập sang nhân viên chính thức, đồng nghĩa với buông tha cơ hội ở lại Mỹ làm việc với mức lương cao.
Đây đã từng là mục tiêu cuối cùng của anh.
Làm xong hết thảy, anh từ cửa vào nhà, Ngôn Trăn cũng vừa lúc ra cửa, ánh mắt hai người đối diện, cô vẫy vẫy tay với anh: ” Nhanh lên, chúng ta đi tatte ăn brunch! ”
Trần Hoài Tự theo cô xuống lầu, cô lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, hừ một tiếng: ” Không đúng, hôm nay em không thèm để ý tới anh, hôm qua anh cư nhiên đứng về phía Ngôn Chiêu, đừng mơ em mời anh ăn cơm nữa. ”
Một ngày ở chung trôi qua, hai người dần dần quen thuộc, Ngôn Trăn cũng bắt đầu lộ ra một chút tính cách thật với anh.
” Mời người ăn cơm nào có thể thu hồi lại. ” Bên môi anh có chút ý cười,” Như vậy đi, anh cũng mời em ăn một lần, coi như huề nhau. ”
Không phải bây giờ.
Anh không có cách nào đưa ra lời hứa với cô, cũng không thể ích kỷ kéo cô trầm luân cùng anh, chỉ vì thỏa mãn du͙© vọиɠ cá nhân của mình.
Anh thích em, cho nên chờ anh một chút, Trăn Trăn.
——

Bình luận (0)

Để lại bình luận