Chương 218

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 218

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suy nghĩ của Trần Hoài Tự thoát ra khỏi khung ảnh, ánh mắt cũng dừng lại trên người người trước mắt.
Ngôn Trăn nghiên cứu một chút đồ trang trí nhỏ trên ngăn tủ, rất nhanh mất đi hứng thú, cúi đầu mở ngăn kéo, kinh ngạc nói: ” Nơi này của anh sao để nhiều đồng hồ thế. ”
Hơn nữa còn rất quen mắt, hình như là anh thường xuyên đeo.
Giọng Trần Hoài Tự bình tĩnh vang lên trên đỉnh đầu: ” Em quên rồi à, hàng năm sinh nhật tôi, em đều tặng đồng hồ đeo tay. ”
Trực tiếp gửi từ cửa hàng đến nhà anh, nhãn hiệu vĩnh viễn chỉ có một, kiểu dáng nhất định là mẫu mới nhất hiện nay, hoàn toàn không đặt tâm tư lựa chọn, thoạt nhìn mười phần qua loa.
Hàng năm đều đổi canh không đổi thuốc, lúc nhận được anh đều tức đến phát cười, nhưng vẫn thành thật đeo lên.
Cô lấy ra một chiếc đồng hồ quan sát, hừ nói: ” Trước kia tôi ghét anh như vậy, có thể tặng quà cho anh đã là không tệ rồi. ”
Trần Hoài Tự bắt được lỗ hổng trong lời nói của cô: ” Bây giờ không ghét tôi nữa sao? ”
Cô bị hỏi á khẩu không trả lời được, nhưng cũng không muốn trả lời theo ý anh, chỉ có thể dùng sức ném đồng hồ vào trong lòng anh.
Mọi việc nhất định phải hỏi rõ ràng như vậy làm gì!
Hai người ra khỏi phòng ngủ ăn cơm, Ngôn Trăn vốn tưởng rằng Trần Hoài Tự sẽ gọi đồ ăn bên ngoài, không ngờ anh lại xuống bếp nấu ăn, hơn nữa bề ngoài rất hấp dẫn, thoạt nhìn cũng rất ngon.
Cô nhớ đến phần hướng dẫn du lịch tường tận anh làm kia, Ngôn Trăn càng ngày càng cảm thấy, Trần Hoài Tự này, đem đến cảm giác rất thích hợp sống chung.
Mấy từ “sống”, “chung nhà” bỗng dưng xuất hiện trong đầu cô, khiến chính cô cũng hoảng sợ.
” Chờ một chút. ” Trần Hoài Tự lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của cô.
” Có chuyện gì vậy? ”
Anh vươn tay tới, nắm cằm cô, đầu ngón tay lướt qua khóe miệng cô, ngón tay ấm áp ma sát, ánh mắt cũng theo tay anh, chậm rãi lướt qua gò má.
Cô nhìn anh, đường hàm dưới góc cạnh rõ ràng trong bóng tối phản quang có cảm giác nhu hòa.
Nhận thấy được ánh mắt của cô, anh cũng nhìn tới, ngón tay dừng ở trên mặt cô, bất động, vị trí chạm nhau dần dần trở nên nóng hơn.
Vẫn là Trần Hoài Tự phá vỡ sự im lặng này, anh thu tay về, rút khăn giấy ra lau: ” Có một hạt cơm. ”
Ngôn Trăn chết không thừa nhận, nói thầm: ” Anh cố ý, làm sao tôi có thể dính cơm trên mặt. ”
” Ừm. ” Anh một lần nữa cầm đũa lên,” Em nói đúng. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận