Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

” Đúng vậy, tình cảm chính là ích kỷ như vậy, cậu cũng không cần trả giá để người khác thích cậu, sẽ đáp lại cậu. Đối mặt với việc người khác thích mình, cậu muốn từ chối, nhưng đối mặt với Trần Hoài Tự, cậu không từ chối anh ấy, bởi vì cậu lo lắng hiện tại mình không yêu sâu đậm bằng anh ấy, không thể đáp lại, sợ anh ấy thất vọng. ”
” Ngay cả chính cậu cũng không ý thức được. Lúc cậu sợ tổn thương đến anh ấy, kiểu suy nghĩ này, chính là một loại quý trọng, cậu đối với người khác không có như vậy, chứng tỏ cán cân trong lòng cậu đã nghiêng về phía anh ấy từ lâu rồi. ”
” Hai người đang nói cái gì vậy? Sao một chữ mình cũng nghe không hiểu. ” Ứng Trừ không hiểu ra sao,” Cái gì wechat, cái gì thổ lộ, có quan hệ gì với Trần Hoài Tự à. ”
Ngôn Trăn vừa mới thổ lộ, giờ phút này cũng kịp phản ứng, hỏi Lục Tư Sở: ” Sao cậu biết? ”
” Ngày đầu tiên mình gặp anh ấy, ở nhà cậu, mình uống nhiều quá, sau đó thấy hai người hôn nhau trong bếp. ” Lục Tư Sở ngửa đầu uống một ngụm sâm banh,” Rốt cuộc có thể nói ra, thật sự là nghẹn chết mình rồi. ”
Ứng Trừ “Oa oa” hai tiếng, bừng tỉnh lớn ngộ nói: ” Cho nên lúc gặp Trần Hoài Tự ở Xuyên Tây, anh ấy cũng cố ý tới tìm cậu đúng không? ”
Ngôn Trăn không nói gì, chỉ là hai tay chống trên lan can, tùy ý để gió sông thổi bay mái tóc dài của cô.
” Thế nào, anh ấy ở phương diện kia có “khỏe” không? ” Lục Tư Sở lại gần, ” Dù sao mình khuyên cậu cũng đừng nghĩ nhiều như vậy, trực tiếp đạp bỏ cho xong việc, cậu còn trẻ, đừng lấy tính phúc nửa đời sau của mình ra đùa giỡn. ”
Ngôn Trăn đẩy cô, sẵng giọng: ” Ai nha, cậu thật phiền! ”
” Nhìn phản ứng này của cậu, hẳn là rất “khỏe” đi? Cũng đúng, không uổng… cho gương mặt mặt kia. ”
” Lục Tư Sở! Cậu có thể ngậm miệng lại hay không! ” Ngôn Trăn giả vờ giận dữ, đưa tay muốn đánh cô, tiếng cười của hai người hòa lẫn thành một, bay vào màn đêm dày đặc trên mặt sông.
Động tác Ngôn Trăn đột nhiên dừng lại.
Góc khuất ánh đèn lờ mờ, cô mơ hồ nhìn thấy bóng lưng một người đàn ông, âu phục giày da, lưng cao ngất, rất giống Trần Hoài Tự.
Tay cầm ly trong nháy mắt siết chặt, cô bất giác nghiêng người về phía trước, muốn thò đầu ra xác nhận.
” Sao vậy? ” Ứng Trừ hỏi.
Ánh mắt Ngôn Trăn đuổi theo anh, mãi đến khi người mặc tây trang quay đầu nói chuyện cùng người khác, cô mới thấy rõ mặt của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận