Chương 225

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 225

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Note: Chương này đổi xưng hô.
Lúc Trần Hoài Tự chạy tới, Ngôn Trăn đang ở bến tàu chờ anh.
Đường bến tàu rộng lớn, đèn đường thon dài thẳng tắp đứng hai bên, làm nổi bật bóng dáng nhỏ bé của cô, chiếu ra cái bóng cao gầy trên mặt đất.
Anh đi tới, nửa che khuất nguồn sáng chiếu về phía cô.
Trước mắt Ngôn Trăn tối sầm, ngẩng đầu nhìn lại, đối diện với ánh mắt của anh.
” Anh thật sự tới đây à? ”
Anh cúi đầu nhìn cô: ” Không phải em nói nhớ anh sao? ”
” Sau đó em đã nhắn tin giải thích cho anh rồi mà, đó chỉ là một bài kiểm tra nhỏ của Ứng Trừ mà thôi. ” Ngôn Trăn từ trên ghế đứng lên,” Đã trễ thế này, anh không cần chạy đến đây. ”
Anh nhẹ nhàng nhướng mày: ” Vậy sao? Thế em đứng đây chờ ai? ”
Ánh mắt cô đảo qua một bên: “…Em ở đây ngắm phong cảnh. ”
Anh cười một tiếng, đi về phía trước một bước, đưa tay ôm cô vào trong ngực.
Vòng ôm kiên cố ấm áp bao lấy cô, trên áo gió còn dính sương lạnh bị gió thổi qua trong quá trình chạy tới, vào giờ phút này, lại từng chút từng chút bị nội tâm nóng bỏng ủi lên.
Ngôn Trăn kéo chặt áo khoác của anh: ” Sao anh tới nhanh như vậy, nhà anh cách đây xa lắm mà. ”
Anh “Ừm” một tiếng: ” Anh từ công ty tới. ”
” Bệnh vừa hết lại bắt đầu tăng ca, đúng thật sự là phong cách của anh. ” Cô hiển nhiên rất bất mãn đối với đáp án này, nhíu mày dùng sức đẩy anh ra, hừ lạnh một tiếng,” Dứt khoát đột tử luôn đi. ”
Cô cũng không quay đầu lại đi về phía trước, Trần Hoài Tự đuổi theo, nhét ngón tay cô vào lòng bàn tay, đảo khách thành chủ khống chế nhịp bước chân: ” Chỉ là đêm nay khá bận, tuần tới anh sẽ tan ca đúng giờ. ”
” Trò chơi của chúng ta vẫn đang diễn ra, Trăn Trăn. ”
Chiếc xe rẽ vào sân biệt thự Ngôn Gia, cũng không dừng ở trước cửa như thường ngày, mà đi vòng qua một khúc cua, chạy về phía gara.
Ngôn Trăn tuy rằng khó hiểu, nhưng cũng không nói gì, thẳng đến khi xe dừng hẳn ở chỗ đậu xe, tắt động cơ, trong xe trong nháy mắt an tĩnh lại.
Cô không vội xuống xe, tựa vào ghế ngồi chuẩn bị một hồi, đưa tay ngoắc ngoắc ngón tay với anh, ý bảo anh lại gần.
Trần Hoài Tự cho rằng cô muốn nói gì đó, phối hợp cúi người, nghiêng đầu. Trong lúc bất chợt một nụ hôn rơi trên má anh, xúc cảm mềm mại.
Anh có chút ngoài ý muốn.
” Đây là phần thưởng tối nay. ”
Cô vội vàng hôn xong, xoay người định mở cửa xuống xe, phát hiện cửa chưa mở, quay đầu nhìn anh: ” Mở khóa nha. ”
Trần Hoài Tự sờ sờ má, hồi tưởng lại một hồi, cười khẽ: ” Có phải hơi không đủ không? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận