Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay anh mò mẫm đến giữa đùi cô, phối hợp với động tác cắn nuốt của cô xoa bóp hạt đậu nho nhỏ kia. Khi Ngôn Trăn đứng dậy một lần nữa, anh hung hăng nâng thắt lưng đẩy vào trong. Cô bất ngờ không kịp đề phòng, kɧoáı ©ảʍ bất thình lình kí©ɧ ŧɧí©ɧ đầu óc trống rỗng, thân thể cứng đờ, cứ như vậy run rẩy đến cao trào.
Ở trên xe thử tư thế nữ ở trên hiển nhiên không phải là một ý kiến hay. Trần xe thấp bé, động tác lớn một chút là có thể khiến cô đυ.ng vào đầu, Trần Hoài Tự đưa tay chỉnh ghế ngồi xuống, ôm cô trở mình, đè cô dưới người.
Ngôn Trăn vừa mới cao trào, giờ phút này còn chưa phục hồi lại tinh thần, vô ý thức muốn ôm eo anh, nhưng mà tay vừa vươn ra, một giây sau đã bị va chạm hung ác của anh chấn động dừng ngay giữa đường.
Con quái vật bắt đầu xé bỏ lớp ngụy trang của mình, cho cô thấy những chiếc răng nanh chân thực nhất.
Huyệt non bị dươиɠ ѵậŧ căng ra, dâʍ ɖị©ɧ dính dính theo đó chảy xuống. Trần Hoài Tự nắm eo cô, ưỡn lưng hung hăng thúc vào trong vài cái, cô quả nhiên chịu không nổi, sâu trong huyệt thịt run rẩy cắи ʍút̼, sống lưng anh theo đó mà tê dại.
Anh cúi đầu thở dốc, đè cô tách chân ra vòng quanh eo mình, ngón tay nắm eo cô cố định lại, hung hăng cử động.
Miệng huyệt mềm mại xoắn dươиɠ ѵậŧ, bị đâm muốn lún vào trong, túi tinh lay động đập vào chỗ giao hợp, chất lỏng đầm đìa chảy ra cũng bị đập mạnh, bắn tung tóe, thấm vào trong ghế da đắt tiền dưới thân.
Ngôn Trăn mới đầu còn cố kỵ đây là ở trong xe, tuy rằng không có người phát hiện, nhưng cảm giác hổ thẹn khó hiểu làm cho cô không dám phát ra tiếng vang quá lớn, cố chấp đè nén tiếng rêи ɾỉ. Nhưng động tác của Trần Hoài Tự quá mức tàn nhẫn, đâm cho lý trí của cô hoàn toàn bay sạch, căn bản không để ý đây là ở đâu, tùy ý kêu lên.
” Quá sâu…Ưm a…Anh Hoài Tự sâu quá… Anh Hoài Tự… ”
Dù cho lúc này chịu thua gọi anh trai, ý đồ lấy lòng mong anh hạ thủ lưu tình, lại chỉ có thể đạt được hiệu quả ngược lại.
Trần Hoài Tự không chịu nổi tiếng rên vừa duyên dáng vừa quyến rũ của cô, âm cuối thở hổn hển khiến lòng người ngứa ngáy, nghe được hạ thân anh càng cứng rắn, hận không thể làm hỏng cô mới vừa lòng.
Anh nặng nề thở dốc, đưa tay xoa nắn mông cô, dươиɠ ѵậŧ cắm vào trong huyệt nhỏ hẹp, qυყ đầυ nhàn nhạt trêu chọc nếp uốn ở chỗ sâu kia, tiếng rêи ɾỉ của Ngôn Trăn cũng thay đổi, đầu ngón tay nắm lấy bả vai anh đang run rẩy.
” Em…Ưm ưʍ… Thật tê…Anh anh…Đừng…A…”
” Chịu không nổi? ” Anh lại tăng thêm khí lực cọ xát, Ngôn Trăn bị ép khóc nức nở, huyệt nhỏ phun từng đợt dâʍ ɖị©ɧ ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận