Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lực độ lướt qua huyệt đạo hiển nhiên không thể thỏa mãn cô, Ngôn Trăn cúi thấp mi mắt, khóe mắt ướŧ áŧ, lưỡng lự ở rìa đám mây, thủy chung không thể được giải thoát.
Trong cơn mê mang, anh không hề báo trước, côn ŧᏂịŧ thô cứng đột nhiên căng ra đâm vào, nương theo dâʍ ɖị©ɧ trơn trượt bất ngờ dùng sức đẩy đến chỗ sâu nhất.
Người đói khát đã lâu đột nhiên bị đút đầy, cảm giác thỏa mãn bất ngờ làm cho da đầu tê dại, cô chỉ kịp giương môi ngắn ngủi kêu một tiếng, thân thể cứng ngắc, giữa hai chân tí tách phun ra một dòng nước nhỏ.
Chỉ một lần, trực tiếp đến cực khoái.
Ghế sau cũng bị ướt.
Trần Hoài Tự một chân giẫm lên đệm chân trong xe, chân còn lại nửa quỳ trên ghế, bày thành tư thế có thể phát lực tốt hơn, bắt đầu ngoan độc xâm nhập.
Anh động thật sự rất tàn nhẫn, không chút lưu tình cắm sâu, phần eo mạnh mẽ va chạm, vừa nhanh vừa nặng, tiếng nước đứt quãng đều bị đâm thành một mảnh, trộn lẫn trong tiếng khóc than của cô.
” Ưm a… Thật hung dữ… Anh trai…Anh Hoài Tự nhẹ một chút… ”
Ngôn Trăn nói năng lộn xộn cầu xin tha thứ, thân thể bị anh ép khô đến run rẩy, ngón chân không ngừng cuộn lên lại buông ra, da thịt ma sát ghế ngồi bằng da dưới thân, nổi lên màu hồng nhạt.
Trần Hoài Tự nghe cô cầu xin tha thứ, không hề lung lay, ngược lại còn hung hăng hơn, cúi người hôn cô.
Trong lúc thở dốc, môi lưỡi chạm nhau, giao hợp kịch liệt khiến động tác hôn môi cũng biến dạng trong run rẩy, nước miếng của cô không ngừng chảy, anh tỉ mỉ liếʍ sạch, nút đầu lưỡi cô, trong lúc hôn hít khàn khàn dỗ dành cô: ” Hung dữ một chút mới thoải mái, bảo bảo. ”
Dươиɠ ѵậŧ hung ác cắm vào tử ©υиɠ, Ngôn Trăn chịu không nổi khóc nức nở, huyệt non không tự giác gắt gao kẹp chặt, ép anh thở ra một tiếng nặng nề, lòng bàn tay nắm chặt cánh mông no đủ của cô, nhịn không được vỗ lên “bốp bốp” hai cái.
Anh cũng không dùng sức, thân thể cô run lên, thịt huyệt liên tục run rẩy, Trần Hoài Tự chôn ở bên trong, sau lưng trong nháy mắt tê dại một mảnh, thiếu chút nữa bị cô kẹp bắn.
Anh lại hôn cô lần nữa, dính dính thấp giọng dỗ dành cô, hạ thân lại càng không chút lưu tình tàn nhẫn làm, hoàn toàn không thu được cường độ, nhiều lần cô bị anh tàn nhẫn thúc đến thiếu chút nữa đã va vào cửa xe. Trần Hoài Tự rút cái gối mềm ở ghế sau ra nhét lêи đỉиɦ đầu cô, một tay che eo phòng ngừa cô ngã xuống, sau đó không hề cố kỵ tiếp tục tùy ý đẩy.
Mùi vị tìиɧ ɖu͙© tràn ngập khoang xe nhỏ hẹp khép kín, ánh sáng trắng lạnh của gara xa xa từ kính chắn gió chiếu nghiêng vào, bị lưng ghế phía trước che khuất, không nhìn trộm được tìиɧ ɖu͙© kịch liệt trên ghế sau.
Đến cuối cùng, Ngôn Trăn ngay cả sức lực khóc cũng không có, hai chân vô lực run rẩy, anh rút ra, cũng nắm chân của cô đút vào vài cái, bắn tất cả vào bụng dưới của cô.
Xe của Trần Hoài Tự, ghế trước ghế sau, đều bị hai người chà đạp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận