Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một trận tìиɧ ɖu͙© điên cuồng trong xe cuối cùng cũng kết thúc, Ngôn Trăn trên người bị bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, chảy xuôi xuống da thịt tuyết trắng, thoạt nhìn mười phần khiêu da^ʍ.
Trần Hoài Tự thở phào thỏa mãn, rút khăn giấy lau sạch cho hai người, ôm cô vào trong ngực, cúi đầu chậm rãi hôn cô, hỏi cô có chỗ nào không thoải mái không.
Nhiệt độ tìиɧ ɖu͙© chậm rãi nguội lạnh, da thịt trần trụi dán vào nhau, bốc lên một loại nhiệt độ khác.
Là dạng ôm ấp của trái tim, khiến người ta thoải mái thỏa mãn.
Ánh mắt cô tan rã, tựa vào đầu vai anh, giương môi mặc cho anh hôn triền miên, tóc đều ướt nhẹp mồ hôi, từng sợi từng sợi dính trên da thịt, được anh kiên nhẫn vén ra.
Hai người ôm nhau ôn tồn một hồi, Trần Hoài Tự thay cô mặc quần áo, sờ sờ gương mặt cô: ” Có thể tự mình lên lầu không? ”
Ngôn Trăn mệt mỏi không chịu được: ” Không được, đi không nổi nữa. ”
Anh mở cửa xe, không khí lạnh bên ngoài thoáng cái thổi vào, thổi tan hơn phân nửa không khí oi bức.
Ngôn Trăn đi theo anh đến bên cửa xe, anh ôm cô kiểu công chúa, cô tựa vào vai anh, thân thể mệt mỏi, buồn ngủ.
Nhưng thật kỳ lạ, chỉ cần ở trong vòng tay của anh, như thể không có gì quan trọng.
Sáng sớm ngày hôm sau, dì Thôi rời giường sớm, dựa theo lịch trình trước sau như một, dự định trước tiên mang Chocolate đi dạo trong hoa viên, kết quả phát hiện một đôi giày nam ở cửa ra vào, cùng giày của Ngôn Trăn kề một chỗ, thoạt nhìn giống như cùng nhau trở về.
Chẳng lẽ là Ngôn Chiêu? Nhưng tối hôm qua anh đã trở về từ sớm.
Dì Thôi tuy rằng nghi hoặc, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Dẫn Chocolate đi dạo xong trở về phòng, dì bắt đầu bận rộn việc nhà, khi dì ôm chăn đệm sạch sẽ đi ngang qua cửa phòng Ngôn Trăn đang đóng chặt, nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng rêи ɾỉ khóc nức nở.
Cách cửa nghe không rõ lắm, dì Thôi có chút do dự, nhưng vẫn nhịn không được gõ cửa phòng: ” Trăn Trăn, con làm sao vậy? ”
Thanh âm rất nhỏ trong phòng lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Dì Thôi lại đứng một hồi, xác nhận không có bất kỳ động tĩnh gì, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng nghĩ lại, có thể là do lớn tuổi, tai không tốt nghe sai rồi, vì thế bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Trong phòng, Ngôn Trăn cắn gối đè nén tiếng rêи ɾỉ, kéo chăn không buông tay, mơ hồ mắng Trần Hoài Tự.
” Là do em kêu quá lớn tiếng bị nghe thấy, như thế nào còn trách anh? ” Người đàn ông đang đè ép cô cười nhẹ, ưỡn lưng khẽ động, bức Ngôn Trăn kêu ra một tiếng hừ mơ hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận