Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, những tia sáng cuối ngày len lỏi qua những tán cây cổ thụ, chiếu lên con đường lát đá dẫn vào khu vườn nhỏ sau biệt thự Ngôn gia. Ngôn Trăn đứng trước một luống hoa hồng mới trồng, tay cầm bình tưới nhỏ, khẽ nghiêng người chăm chút từng cánh hoa. Gió chiều nhè nhẹ thổi qua, làm rối vài lọn tóc của cô, nhưng cô chẳng bận tâm, chỉ lẩm bẩm gì đó với chính mình.
“Cô đang làm gì mà tập trung thế?” Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía sau, khiến Ngôn Trăn giật mình, suýt làm rơi bình tưới.
Cô quay lại, lườm Trần Hoài Tự, người đang đứng tựa vào khung cổng gỗ, hai tay đút túi quần, dáng vẻ nhàn nhã như thể vừa đi dạo ngang qua. Bộ vest đen được thay bằng áo sơ mi trắng giản dị, vài nút áo trên cùng được mở ra, để lộ xương quai xanh sắc nét. Ngôn Trăn bất giác nuốt khan, rồi vội quay mặt đi, giả vờ bận rộn với luống hoa.
“Anh rảnh rỗi quá hay sao mà đứng đó nhìn tôi?” Cô hừ nhẹ, giọng điệu mang chút kiêu kỳ quen thuộc. “Đây là vườn hoa của tôi, anh không có phần đâu mà tò mò.”
Trần Hoài Tự nhướng mày, bước tới gần hơn, ánh mắt lướt qua những bông hồng đỏ rực. “Vườn hoa? Ngôn Trăn, từ bao giờ em biết trồng hoa? Tôi nhớ lần trước em còn làm chết cả chậu xương rồng Dì Thôi tặng.”
Ngôn Trăn đỏ mặt, tức tối quay lại, chỉ tay vào anh. “Đó là tại xương rồng khó chăm, không phải lỗi của tôi! Với lại, anh đừng có đứng đó nói kháy, tôi đang học trồng hoa để… để làm đẹp cho biệt thự, được chưa?”
Anh khẽ cười, âm thanh trầm thấp khiến tim Ngôn Trăn khẽ rung lên. Anh cúi người, nhìn kỹ một bông hồng, rồi quay sang cô. “Hồng đỏ à? Tặng ai thế?”
Câu hỏi của anh khiến Ngôn Trăn cứng người. Cô cắn môi, đầu óc xoay chuyển tìm cách trả lời. Thực ra, cô trồng luống hoa này vì một lần vô tình nghe Trần Hoài Tự nhắc rằng anh thích màu đỏ của hoa hồng – không phải vì yêu thích hoa, mà vì nó khiến anh nhớ đến những buổi chiều yên bình ở quê nhà khi còn nhỏ. Lúc đó, cô chỉ “hừ” một tiếng, giả vờ không quan tâm, nhưng sau đó lại lén lút nhờ Dì Thôi tìm giống hoa tốt nhất để trồng.
“Tặng ai kệ tôi!” Cô bĩu môi, quay đi để che giấu gò má đang nóng lên. “Anh quản nhiều quá, không phải bận việc công ty sao? Sao lại rảnh rỗi chạy đến đây?”
Trần Hoài Tự không đáp ngay, chỉ lặng lẽ quan sát cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, như thể muốn nhìn thấu những suy nghĩ mà cô đang cố che giấu. “Ngôn Chiêu bảo tôi đến lấy tài liệu. Nhưng thấy em ở đây, tôi nghĩ nên… kiểm tra xem đại tiểu thư có phá hoại khu vườn của Dì Thôi hay không.”
“Anh!” Ngôn Trăn tức đến dậm chân, giơ bình tưới lên như muốn hất nước vào anh. Nhưng Trần Hoài Tự nhanh hơn, một tay giữ lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo cô về phía mình. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp, hơi thở của anh phả vào má cô, mang theo mùi hương gỗ nhè nhẹ.
“Đùa em thôi,” anh nói, giọng dịu dàng hiếm có. “Hoa đẹp lắm. Em vất vả rồi.”
Ngôn Trăn ngẩn người, không ngờ anh lại khen cô. Cô muốn rút tay ra, nhưng bàn tay anh vẫn giữ chặt, không mạnh mẽ nhưng đủ để cô không thể thoát. “Anh… buông ra đi, tôi còn phải tưới hoa,” cô lẩm bẩm, giọng nhỏ dần.
Trần Hoài Tự không buông, thay vào đó, anh cúi xuống, nhặt một bông hồng vừa nở, cẩn thận gỡ bỏ gai trên cành. “Cho tôi chứ?” Anh hỏi, ánh mắt mang theo chút trêu chọc nhưng cũng rất nghiêm túc.
Ngôn Trăn chớp mắt, tim đập thình thịch. Cô muốn nói gì đó để giữ vẻ kiêu kỳ, nhưng nhìn vào đôi mắt anh, cô chỉ thấy sự chân thành hiếm hoi mà anh ít khi bộc lộ. “Nếu… nếu anh muốn thì cứ lấy,” cô nói, cố làm ra vẻ thờ ơ. “Nhưng chỉ một bông thôi, đừng có tham!”
Anh bật cười, cài bông hồng lên túi áo sơ mi, động tác nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. “Một bông là đủ. Cảm ơn, Ngôn Trăn.”
Cô quay mặt đi, giả vờ chăm chú tưới hoa, nhưng khóe môi lại cong lên không kiểm soát. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa, như thể luống hoa này không chỉ là để làm đẹp, mà còn là một lời confession thầm lặng mà cô chưa đủ dũng khí nói ra.
________________________________________
Buổi tối, Ngôn Trăn ngồi trong phòng, ôm con chó Samoyed Chocolate, lẩm bẩm kể chuyện cho nó nghe. “Chocolate, mày nói xem, tại sao tao lại đi trồng hoa vì cái tên đáng ghét đó chứ? Rõ ràng anh ta chẳng thèm để ý, vậy mà tao còn…”
Cô chưa nói hết câu, điện thoại trên bàn rung lên. Là tin nhắn từ Trần Hoài Tự. Chỉ một dòng ngắn gọn: “Hoa hồng đẹp lắm. Giữ gìn cẩn thận, đừng để chết như chậu xương rồng.”
Ngôn Trăn đọc xong, tức đến muốn ném điện thoại, nhưng rồi lại bật cười. Cô trả lời: “Anh đừng có mơ tôi tặng thêm bông nào nữa!”
Tin nhắn vừa gửi đi, cô lại thấy tim mình đập nhanh. Cô biết, dù có cãi nhau hay trêu chọc thế nào, thì Trần Hoài Tự đã dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Và có lẽ, luống hoa hồng ấy không chỉ là món quà cho anh, mà còn là cách cô thừa nhận với chính mình – rằng cô đang rơi vào lưới tình, dù chẳng muốn thừa nhận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận