Chương 238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn tỉnh dậy, cảm thấy trong lòng trống rỗng, trong đầu tràn đầy bóng lưng cô đơn của Trần Hoài Tự ngồi xổm ngoài cửa xoa Chocolate.
Động tác cô đẩy anh ra cửa, hiển nhiên đã đâm một đao vào tim anh, kéo mối quan hệ vừa mới thân thiết của hai người ra xa.
Mấy ngày sau, Trần Hoài Tự cũng không liên lạc với cô.
Lúc trước ở Xuyên Tây còn nói với cô sau khi trở về muốn gặp mặt nhau mỗi ngày, kết quả hiện tại, ngay cả xe ném ở nhà cô cũng không cần.
Mà sau khi anh không tìm cô, lúc này cô mới phát hiện, tất cả giao tiếp giữa bọn họ, hoàn toàn dựa vào sự chủ động của anh.
Cô đi du lịch, anh ngàn dặm xa xôi chạy tới tìm cô. Hai người thường ngày một người học tập một người làm việc sẽ không gặp mặt, sau khi tan tầm anh mới cố ý lái xe tới gặp cô. Bạn bè mượn danh nghĩa của cô tiện tay nhắn một câu nhớ anh, anh biết rõ là nói đùa, nhưng vẫn lập tức chạy tới.
Khoảng cách giữa hai người rất xa xôi, nhưng cơ hồ một mình anh đi hết tất cả lộ trình.
Chỉ để được đến gần cô.
Ngôn Trăn nhìn chằm chằm avatar Trần Hoài Tự trên wechat, nhìn câu trả lời cuối cùng của anh trong hộp thoại, nhiều lần rối rắm có nên gửi tin nhắn hay không, ngay cả lúc ăn điểm tâm cũng không yên, bị dì Thôi một câu nói toạc ra: “Trăn Trăn, gần đây con có chút mất hồn mất vía, con gặp phải chuyện gì sao?”
Ngôn Trăn cả kinh, ngón tay không cẩn thận gõ lên màn hình, vừa vặn ấn nút “Gửi”, gửi bản nháp cân nhắc nhiều lần trong hộp thoại đi.
Ngôn Trăn: “Xe của anh không cần nữa à?”
Cô hoảng hốt muốn thu hồi trở về, nhưng nhớ tới dù thu hồi cũng có thông báo, nếu anh nhìn thấy chỉ càng thêm giấu đầu hở đuôi, vì thế dứt khoát vò đầu bứt tai, cô mặc kệ.
Trần Hoài Tự rất nhanh trả lời: “Muốn.”
Sau đó lại không nói tiếp, giống như là đang chờ đợi cô chủ động nói ra lời kế tiếp.
Ngôn Trăn: “Tự anh tới lấy hay là em tìm người đưa qua cho anh?”
Trần Hoài Tự: “Đều có thể.”
Cô hừ một tiếng trước màn hình, đánh chữ nói: “Xe rửa xong rồi, buổi chiều em gọi tài xế đưa đến công ty cho anh.”
Trần Hoài Tự: “Có thể, sau này liên lạc với trợ lý của anh, Mạc Trình, 13xxxxxxx.”
Còn đang cáu kỉnh.
Buổi chiều, Ngôn Trăn lái xe Trần Hoài Tự, đi tới dưới lầu Hòa Hạ.
Tòa nhà cao vυ”t trong mây, tường ngoài được làm bằng thủy tinh bóng loáng, khúc xạ ánh sáng sắc bén, người mặc âu phục ra ra vào, nghiễm nhiên là nơi bàn chuyện thương vụ cao cấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận