Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô liên lạc với trợ lý trước, Mạc Trình rất nhanh trả lời, nói đúng lúc Trần Hoài Tự đang gặp khách ở quán cà phê dưới lầu, cô có thể trực tiếp giao cho anh, vì thế Ngôn Trăn dừng xe, đi vào quán cà phê.
Đang là giờ làm việc buổi chiều, người trong quán cà phê không nhiều lắm, tiếng nhạc uyển chuyển trầm thấp chảy xuôi như nước, giọng nữ êm tai thủ thỉ vang lên, rõ ràng trong buổi chiều yên tĩnh.
Ngôn Trăn quét mắt một vòng, rất nhanh phát hiện thân ảnh Trần Hoài Tự.
Nửa người anh tựa vào sô pha, đối diện là một cô gái trẻ tuổi, thoạt nhìn chỉ có mười tám mười chín tuổi, cúi đầu, bả vai co lại run run, tựa hồ là đang khóc.
Anh đang phỏng vấn thực tập sinh sao? Trần Hoài Tự giận lên rất đáng sợ, không phải anh giáo huấn nữ thực tập sinh nhỏ kia phát khóc chứ?
Ngôn Trăn có chút tò mò, nhưng cô cũng không muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của người khác, vì vậy tính toán đổi vị trí ngồi xa một chút. Không nghĩ tới chân còn chưa bước, chợt nghe thấy cô gái cúi thấp khóc nức nở, nghẹn ngào hô một câu: “Anh trai…”
Cô sửng sốt.
Trần Hoài Tự là con một, hơn nữa quen biết anh nhiều năm như vậy cũng chưa từng nghe nói qua anh có một cô em gái ruột lớn như vậy.
Có thể là cô nghe lầm.
Cô gái khóc không ngừng, nức nở liên tục, trong quán cà phê yên tĩnh nghe vô cùng đáng thương, khiến người ta đau lòng: “Anh trai… nếu như không có anh… em cũng không biết phải làm sao bây giờ… em thật sự rất sợ…”
Ngôn Trăn cảm thấy giống như có một chậu nước lạnh từ trên đầu tưới xuống, làm cho cô lạnh người từ trong ra ngoài.
Trần Hoài Tự trầm mặc nghe, cũng không phản bác cách xưng hô của cô gái, rút mấy tờ khăn giấy trên bàn đưa cho cô, nhẹ nhàng thở dài: “Đừng khóc, việc này giao cho anh xử lý, em đừng lo lắng.”
Thì ra anh không chỉ đối xử với cô như vậy, đối xử với những cô gái trẻ tuổi khác, anh cũng có thể ung dung tiếp nhận người khác thân mật gọi “Anh trai”, thậm chí thấp giọng an ủi, biểu lộ sự săn sóc ân cần hoàn toàn khác với vẻ lãnh đạm ngày thường.
Vậy họ cũng sẽ hôn nhau và làm những chuyện thân mật như anh làm với cô sao?
Trần Hoài Tự cũng sẽ gọi cô ấy là “bảo bảo” sao?
Ngôn Trăn không dám nghĩ nữa.
Cô cảm thấy mình đang làm điều dư thừa, nói tài xế không cần bận tâm, tự mình hy vọng chạy tới, mượn danh nghĩa đưa xe muốn đến dỗ dành anh, kết quả, tận mắt nhìn thấy một phần lễ lớn như vậy.
Còn tưởng rằng anh có bao nhiêu thích cô, làm nửa ngày, cô nơi này đi không thông, quay đầu đi tìm nhà tiếp theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận