Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn làm việc màu nâu sậm góc cạnh ngay ngắn, văn kiện trên bàn tuy rằng rất nhiều, nhưng đều được phân loại sắp xếp chỉnh tề, màn hình máy tính dừng lại ở giao diện khóa màn hình, cà phê trong tay vẫn còn chút ấm áp, thoạt nhìn giống như anh đang làm việc thì bất ngờ bị gọi đi.
Ngôn Trăn vòng vo trong phòng làm việc của anh một hồi, tiến đến bên cạnh cửa, đầu ngón tay dò vào khe hở rèm cửa sổ, nhìn thoáng qua khu vực làm việc tràn ngập tiếng bước chân ồn ào.
Xem ra rất bận rộn.
Trần Hoài Tự nói được làm được, Ngôn Trăn ngồi xuống còn chưa tới năm phút, nước trà còn phỏng tay, anh đã xuất hiện ở cửa.
Hai người im lặng liếc nhau, anh trở tay đóng cửa phòng làm việc, trực tiếp đi tới bên cạnh cô ngồi xuống.
Cô còn hơi mất hứng, xê dịch sang một bên, có ý tránh né, Trần Hoài Tự cầm cổ tay cô, giải thích “Em ấy tên là Chu Uyển, là con gái sau khi tái hôn của mẹ anh, năm nay sắp thi lớn học. Nhưng mà mấy ngày trước mẹ anh ở nhà đột nhiên ngất xỉu, đi bệnh viện kiểm tra, rất có thể là ung thư. Nhà bọn họ sợ không có năng lực trị liệu, cho nên trực tiếp tìm tới công ty anh, muốn gặp anh một lần, cầu xin anh cứu mẹ.”
Từ “ung thư” này quá mức tàn khốc, Ngôn Trăn há miệng, muốn nói cái gì đó lại nói không nên lời.
Trách không được cô gái kia khóc nói không có Trần Hoài Tự cô cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, trách không được Trần Hoài Tự nói đều giao cho anh xử lý, bảo cô đừng sợ, thì ra là như vậy.
Cô rũ mi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Dì ấy… sức khỏe bây giờ thế nào?”
“Hai ngày nay sắp xếp chuyển viện cho bà ấy, trước tiên cẩn thận kiểm tra một chút, xác định nguyên nhân bệnh.” Trần Hoài Tự nghiêng người ôm cô, nhẹ nhàng dỗ dành,”Còn tức giận không?”
Cô không nói gì, nhưng nhẹ nhàng áp hai má lên vai anh.
Trần Hoài Tự suy nghĩ một chút, tiếp tục mở miệng, chậm rãi kể:
“Cha mẹ anh ly hôn khi anh sáu tuổi. Anh là sản phẩm từ cuộc hôn nhân thất bại của họ và không ai trong số họ muốn anh, vì vậy anh đã được nuôi dạy bởi ông nội.”
Ngôn Trăn ngược lại đã nghe nói qua chuyện này.
“Khi đó ông nội gạt anh nói, ba mẹ đi công tác ở nơi khác, rất nhanh có thể trở về. Chỉ cần anh nghe lời, cố gắng giữ thành tích tốt, bọn họ trở về sẽ rất vui vẻ, sau đó không bao giờ rời đi nữa.” Giọng nói của anh rất bình tĩnh, bình tĩnh như thể không phải đang kể chuyện của mình, “Anh đợi bốn năm, sau đó thật sự không đợi nổi nữa, dành dụm tiền tiêu vặt, tìm một ngày cuối tuần, lén ngồi xe đến nhà bà ngoại. Kết quả phát hiện, mẹ anh, bà có gia đình mới, có con mới, mẹ cười rất vui vẻ, anh chưa bao giờ thấy bà cười như vậy.”
“Anh rất khϊếp sợ, cũng rất thống khổ, anh muốn đi tìm ba, hỏi một chút vì sao mẹ không cần chúng ta, ông nội liều mạng ngăn cản anh, anh mới biết được, thì ra ba anh cũng có gia đình mới, cũng có con mới.”
“Anh hoàn toàn bị bỏ rơi như một thứ rác rưởi. Cho dù anh có cố gắng đến đâu, anh có ngoan ngoãn thế nào, điểm số có tốt ra sao, anh cũng sẽ không bao giờ chờ được bố mẹ trở lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận