Chương 244

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 244

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ví dụ như lừa Ngôn Trăn vừa mới học tiểu học về nhà nói, anh đã ăn bánh ngọt hạt dẻ chuẩn bị cho cô, khiến cô sửng sốt một hồi lâu, sau đó bắt đầu khóc, lúc cô chuẩn bị đi cáo trạng, lại bưng bánh ngọt đi ra, nhìn cô vừa khóc vừa cười, véo má Ngôn Trăn, cười cô là “Quỷ tham ăn”, “Bé yếu ớt thích khóc nhè”.
Vì thế cũng không ít lần bị mẹ Ngôn đánh chửi.
Trần Hoài Tự cười: “Anh rất hâm mộ bầu không khí gia đình của hai người. Mỗi năm một mình đón năm mới, tuy ngoài miệng anh không nói, nhưng kỳ thật cũng rất khát vọng có thể nhận được ấm áp, cho dù chỉ là một chút.”
“Nhưng sau đó anh đã suy nghĩ cẩn thận, nếu như anh không có, anh sẽ đi tranh thủ, chỉ cần anh chịu cố gắng, anh nhất định có thể đạt được thứ mình muốn.” Giọng nói của anh nhẹ nhàng mà kiên định, “Cũng là nhờ niềm tin này, giúp anh chống đỡ một đường hoàn thành việc học, bao gồm cả quá trình sáng lập Hòa Hạ, đi tới ngày hôm nay.”
Ngôn Trăn lẳng lặng nghe, trong lòng lại phảng phất có sóng biển cuồn cuộn.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời ấm áp, văn phòng được chiếu rọi ấm áp một mảnh. Ánh sáng như vàng vụn chiếu vào, trong không khí đều ẩn núp những hạt bụi nhỏ ánh vàng rực rỡ.
Trong phòng yên tĩnh, Trần Hoài Tự bộc lộ tất cả nội tâm mình chưa từng biểu đạt với người ngoài, kiên nhẫn phân tích cho cô hiểu.
Cô nhẹ giọng hỏi: “Vậy bây giờ anh đã có được thứ anh muốn chưa?”
“Còn chưa, vẫn thiếu chút nữa. Thứ anh muốn nhất còn chưa đạt được.”
“Bảo bối.” Anh ôm chặt cô, thấp giọng hỏi,”Em có muốn anh không?”
Anh gỡ xuống tất cả ngụy trang cùng phòng bị, dâng trái tim chân thật nhất cho cô xem.
Anh hỏi cô có muốn anh hay không. Giống như là đang nói, nếu như cô không muốn, như vậy anh sẽ lại như hồi còn bé, lần nữa bị coi là rác rưởi, hoàn toàn bị vứt bỏ trong bóng tối, vĩnh viễn cũng không có cách nào giải thoát.
Trong phòng làm việc rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy rõ ràng tiếng hít thở của hai người, nông sâu phập phồng, đan xen không ngừng.
Ngôn Trăn không nói gì, chỉ là đầu ngón tay nắm chặt quần áo của anh.
Một lúc lâu sau, cô mới rầu rĩ mở miệng: “Anh biết không? Anh làm em nhớ tới Chocolate. Lần đầu tiên em nhìn thấy Chocolate, nó nhỏ như vậy, co thành một cục bị người ta ném vào trong góc. Lúc đó trời mưa, em vốn không muốn quản, nhưng nó một mực đi theo em, cuối cùng em mang nó về nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận