Chương 249

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 249

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lòng bàn chân non mịn cách quần tây giẫm lên côn ŧᏂịŧ đang căng phồng, lòng bàn chân mẫn cảm bị gãi nhẹ cũng ngứa không chịu được, giờ phút này cảm nhận một khối lớn cứng rắn chọc lên, làm cho cô vừa tê vừa ngứa, nhịn không được cuộn tròn ngón chân né tránh, lại bị anh dùng sức đè lại.
Anh khống chế cổ chân của cô ma sát qua lại trên côn ŧᏂịŧ mình, da thịt non mịn cách lớp quần an ủi du͙© vọиɠ, không khác uống rượu độc giải khát.
Trần Hoài Tự từ đầu đến cuối ngẩng đầu, đôi mắt đen không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô, thần sắc lại bởi vì tìиɧ ɖu͙© mà bắt đầu trở nên gợi cảm, yết hầu chậm rãi trượt lên trượt xuống, bộ dáng hoàn toàn bị cô chi phối cảm xúc.
Rất muốn.
Ngôn Trăn thấy vậy không hiểu sao lại nghĩ tới anh, chân tâm cũng có chút ướt.
Nhưng đây có phải là phản tác dụng hay không, rõ ràng là cô đang câu dẫn anh.
Ngôn Trăn nhiều lần bởi vì quần vải bóng loáng, không cẩn thận trượt chân, một cước đạp lên đùi anh, lún sâu vào trong cơ bắp chặt chẽ. Dưới tư thế này cô luôn luôn phải nâng chân, anh lại thật lâu chưa bắn, càng giẫm càng cứng, chân càng ngày càng mỏi, cô yếu ớt, một hồi liền hừ hừ hô không muốn làm.
Trần Hoài tự cười, buông tay ra: “Được, vậy lần sau lại đến.”
Anh đưa tay ôm eo cô, ôm cô vào trong ngực. Ngôn Trăn mặt đối mặt ngồi ở trên đùi anh, hai chân kẹp ở bên cạnh anh, biểu tình vừa rồi của anh làm cho xúc động, cúi đầu lại hôn anh.
Khả năng chịu lực của Trần Hoài Tự rất tốt, hai người ngồi xếp chồng lên nhau vẫn vững vàng như cũ.
Lòng bàn tay anh đặt trên đùi cô, vuốt ve da thịt cô, làm loạn dưới váy, lại xoa cánh mông no đủ. Ngôn Trăn hừ nhẹ, không tự giác ôm chặt anh một chút, ngồi ở trên đùi anh trượt qua trượt lại, dưới thân côn ŧᏂịŧ bị giẫm đến sưng huyết cứng ngắc phồng lên, dưới sự trói buộc của quần âu kéo căng thật chặt, có một loại cảm giác cấm dục phóng túng khó hiểu.
Trần Hoài Tự nghiêng đầu hôn cô, ngậm môi lưỡi cô mυ”ŧ cắn, lúc nông lúc sâu, độ mạnh yếu căn chỉnh rất đúng chỗ. Ngôn Trăn bị anh hôn, trêu chọc đến mức có chút choáng váng, thân thể nóng lên, nhẹ nhàng thở dốc: “…Ưʍ… Được rồi… Chúng ta đi ăn cơm trước… Trở về lại…”
Anh cách qυầи ɭóŧ, đầu ngón tay đè xuống, xoa xoa chân tâm ướŧ áŧ lấp lánh ánh nước, cô lập tức run rẩy, cảm giác tê dại thổi quét toàn bộ sau lưng, nhịn không được kêu lên một tiếng.
“Không vội.” Anh không nhanh không chậm nói,
“Ăn cái khác trước đã.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận