Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn đưa tay xuống, đè lại bàn tay làm loạn của anh: “Chúng ta lâu như vậy không đi ra ngoài, sẽ bị người khác hoài nghi!”
Lòng bàn tay anh dán vào mông cô, xoa bóp không buông, đầu ngón tay là giờ tan tầm rồi, hơn nữa cho dù có người tăng ca, cũng căn bản không để ý tới những chuyện này.”
Bát quái là thật, nhưng lực chú ý cũng chỉ bị phân tán trong nháy mắt, những nhân tài được anh ngàn chọn vạn tuyển, trổ hết tài năng, rất nhanh sẽ trở về quỹ đạo công việc của mình, sẽ không ai cố chấp nhìn chằm chằm văn phòng của sếp tổng.
Ngôn Trăn kéo cà vạt của anh chơi đùa, bất an hỏi: “Phòng anh có cách âm không?”
Anh cười, hỏi ngược lại: “Em có nghe thấy âm thanh bên ngoài không?”
Quả thật cái gì cũng không nghe thấy.
Cửa vừa đóng, tiếng ồn ào bên ngoài khu vực làm việc liền bị cách ly xa xăm, bên trong rất yên tĩnh, lúc không nói lời nào, ngay cả tiếng cót két của hai người xếp trên ghế cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Ngón tay cô vỗ về môi anh, nhẹ nhàng miêu tả đường môi mỏng manh, hình ảnh cô phản chiếu trong mắt Trần Hoài Tự, thiếu nữ nhẹ nhàng động thắt lưng, chân tâm đè xuống, khảm chặt vào côn ŧᏂịŧ căng thẳng cương cứng, không an phận cọ xát nặng nề.
Cổ họng Trần Hoài Tự lăn lộn, đưa tay vỗ nhẹ mông cô.
“Quần áo có thể làm hỏng không?”
“Đương nhiên không được!” Cô lập tức cự tuyệt,
“Em chỉ có một cái này, hỏng rồi sẽ không còn nữa.”
“Được.” Trần Hoài Tự kéo nút thắt, nhẹ nhàng kéo nơ con bướm trên cổ áo cô ra, như là mở quà, thỏa hiệp nói,”Vậy anh nhẹ một chút.”
Anh không hoàn toàn cởi bỏ nút áo sơ mi của cô, chỉ thả vạt áo xuống dưới xương sườn, nửa che nửa hở lộ ra da thịt trắng nõn trên ngực.
Nội y bao bọc nửa nhũ thịt, non mềm no đủ, một mảnh trắng như tuyết, mềm đến chói mắt người. Vài sợi tóc đen rủ xuống, đuôi tóc rơi vào khe rãnh thật sâu giữa hai ngực, anh nhẹ nhàng lấy tay đẩy ra, đầu ngón tay lướt qua da thịt, kí©ɧ ŧɧí©ɧ Ngôn Trăn một trận tê dại.
Anh nghiêng người, dán môi hôn lên.
Cô nhịn không được thở dốc ra tiếng.
Trần Hoài Tự cực kỳ kiên nhẫn chôn ở ngực cô, mυ”ŧ phần thịt sữa lộ ra, nhẹ nhàng liếʍ cắn, phát ra tiếng nước miếng ướŧ áŧ.
Anh cũng không vội vàng cởi nội y ra, vẫn luôn chỉ dùng môi lưỡi chiếu cố nửa bên trên, gương mặt cọ vải vóc, sống mũi cao thẳng vùi vào giữa khe ngực, đôi môi mỏng khẽ trượt trên nhũ thịt hôn cắn, hô hấp nặng nề nhợt nhạt phả tới, gãi ngứa khiến Ngôn Trăn tâm hoảng ý loạn, càng ngày càng cảm thấy không đủ thỏa mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận