Chương 255

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 255

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh làm thật sự rất thô bạo.
“… Thật sự…Ưm a… Chịu không nổi…” Tiếng khóc của cô phát run, nói năng có chút lộn xộn, “Quá sâu… muốn cắm hỏng rồi…Ưʍ…”
Đồng phục học sinh Ngôn Trăn mặc đã hỗn độn, cảnh xuân trước ngực nửa che nửa đậy, nơ bướm tản ra xiêu xiêu vẹo vẹo rời rạc treo ở cổ áo, quần áo xốc xếch quỳ gối trong lòng anh. Hai má bởi vì kịch liệt tình ái mà nổi lên một tầng đỏ ửng, đôi mắt xinh đẹp ướt sũng, từng câu “Anh trai” nức nở, âm cuối giống như móc câu, kéo dài run rẩy giương lên, hoàn toàn là âm thanh sảng khoái khi bị ép khô, vừa mềm nhũn vừa mị hoặc.
Làm cho lòng người càng thêm hưng phấn.
Trần Hoài tự động thắt lưng tiếp tục đâm mấy chục cái, ghế ngồi dưới thân “cót két” vang lên, Ngôn Trăn căn bản không chịu nổi, thân thể đột nhiên cứng ngắc, run rẩy như bị điện giật, khóc lóc đến cao trào.
Anh buông tay giam cầm cô ra, ôm cô vào trong ngực, lại một lần nữa cắm đầy cô, ngón tay xốc góc váy lên nhìn thoáng qua chỗ dính dính, khàn giọng cười nhẹ: “Bảo bối phun thật nhiều nước.”
Ngôn Trăn còn đắm chìm trong cao trào, vừa sờ liền run rẩy, Trần Hoài Tự nâng cô lên, đứng dậy, quay đầu đặt cô lên bàn làm việc.
Cổ áo trước ngực cô mở rộng, da thịt ấm áp trần trụi chạm vào bàn làm việc lạnh lẽo, gỗ cứng rắn lại, giúp cô gọi về một chút ý thức, cô nhịn không được co rúm một chút: “Lạnh quá…”
Trần Hoài Tự cởϊ áσ khoác lót lên bàn, để cô nằm sấp lên, từ phía sau cạnh bàn làm việc, tiếp tục đút vào thật sâu.
Đường cong sống lưng xinh đẹp bị che ở dưới áo sơ mi, theo động tác của anh không ngừng phập phồng, mái tóc dài đen nhánh trút xuống như thác, xoắn lấy cà vạt rủ xuống của anh, có một kiểu gợi cảm khác.
Anh khom lưng, đưa tay chế trụ sau gáy cô, ưỡn lưng hung ác thúc vào bên trong, gần như là muốn chơi chết cô trên bàn làm việc này.
Trần Hoài Tự chỉ cởi đai lưng, thoạt nhìn ăn mặc nhã nhặn như cũ, áo mũ chỉnh tề đặt thiếu nữ mặc đồng phục học sinh ghé vào bàn, côn ŧᏂịŧ không ngừng ra vào giữa hai chân trắng mịn từ phía sau, thị giác da^ʍ mỹ không chịu nổi.
Anh đè chặt cô, đôi chân dài hữu lực dán lên người cô, thân thể run rẩy va chạm, dấy lên tìиɧ ɖu͙© cực lạc.
Ngôn Trăn ghé vào mặt bàn, hai má gần như muốn vùi vào trong khuỷu tay, buồn bực rêи ɾỉ, lần lượt bị ép vểnh mông. Làn váy chảy ngược xuống thắt lưng, mông no đủ lộ ra trong không khí, anh xoa bóp vỗ vỗ, như hái trái cây chín mọng.
“… Anh Hoài Tự…” Tiếng rêи ɾỉ của cô đều bị đâm đến đứt đoạn liên tục, “Ưʍ… Nhẹ một chút…a…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận