Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, màn hình hiển thị sáng lên tín hiệu đầy người, trong thang máy nho nhỏ, không thể nhúc nhích nửa phần.
Trong thang máy hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người lặng lẽ vểnh tai lên, có người ngoài mặt cầm điện thoại di động, kỳ thật đã sớm phân tâm, ánh mắt hữu ý vô tình liếc vào trong góc.
Thang máy tầng 35, cô chưa bao giờ cảm thấy dài như vậy.
Hoàn toàn yên tĩnh, không biết là ai đột nhiên mở wechat, giọng nữ kinh ngạc vang lên:
“TrờI ơi? Trần Hoài Tự dẫn phụ nữ tới công ty?”
“Trách không được hôm nay tôi còn nghe người ở tầng 35 nói— ”
Xung quanh im bặt, giọng nói vội vàng bị ấn nút ngừng.
Hiển nhiên là có người lặng lẽ nhắn tin bát quái cùng đồng nghiệp, kết quả đối phương trả lời bằng giọng nói, trượt tay mở ra.
Hiện trường hoàn toàn rơi vào trầm mặc.
Ngôn Trăn nhất thời không biết, là đối phương xấu hổ hơn một chút, hay đương sự là cô xấu hổ hơn một chút.
“Em ấy là bạn gái tôi.” Trần Hoài Tự đúng lúc lên tiếng, cứu vớt bầu không khí xấu hổ.
Ngôn Trăn sửng sốt.
Anh thò tay xuống cầm ngón tay cô, không chút tránh né động tác thân mật với cô trước mặt các đồng nghiệp, hiếm khi có chút ý cười: “Theo đuổi rất lâu mới có thể đuổi kịp, mọi người tha thứ cho tôi, da mặt em ấy mỏng, đừng dọa người ta chạy mất.”
Đi cùng anh đến bãi đỗ xe, Ngôn Trăn mới hơi bình tĩnh một chút.
“Ai là bạn gái anh.” Cô quay mặt đi, nói thầm,”Em còn chưa đồng ý với anh đâu.”
Vừa rồi sau khi Trần Hoài Tự nói xong, cô có thể cảm giác được ánh mắt bọn họ nhìn về phía cô đều thay đổi.
Hâm mộ, ngạc nhiên, ngưỡng mộ…
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sáng mai tin tức này sẽ truyền khắp cả Hòa Hạ.
“Anh không cần công khai sớm như vậy nha.” Ngôn Trăn nói,”Như vậy lỡ như chúng ta không thành, hoặc là anh hối hận, cây danh thảo này của anh cũng có thể có chủ nhân khác.”
Trần Hoài Tự dán vào lòng bàn tay cô, nắm chặt mười ngón tay cô: “Không có ai khác, bất cứ lúc nào, anh cũng chỉ là của em.”
Ngoài cửa sổ bóng đêm sặc sỡ, xe hơi hội nhập vào dòng xe cộ, bóng đèn ven đường bị bỏ lại phía sau.
Đúng lúc này Ngôn Chiêu gọi điện thoại tới: “Có nhà không? Anh đi đón em.”
Ngôn Trăn nhìn Trần Hoài Tự đang lái xe, trả lời: “Sao vậy?”
“Tối nay ba mẹ bay đến Ninh Xuyên, lần trước anh đã nhắc nhở em, không phải em quên rồi chứ.”
“Đêm nay?” Ngôn Trăn kinh hãi, luống cuống tay chân mở loa, xem xét lịch, ảo não nói,”Xong rồi, em nhớ nhầm rồi!”
“Không sao, bây giờ cũng kịp.” Giọng Ngôn Chiêu vẫn thờ ơ, “Anh vừa tan ca, lát nữa về nhà đón em.”

**

Bình luận (0)

Để lại bình luận