Chương 260

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 260

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà nói xong, ánh mắt quét qua Ngôn Chiêu, vẻ mặt không vui.
Ngôn Chiêu cười: “Ba, mẹ.”
Ngôn Huệ cười lạnh, “Mẹ về hưu có phải đã chết hay không, sao con có thể đưa ra loại quyết định cố chấp ngu xuẩn không để ý người khác như vậy? Mẹ ở Ai Cập nghe được tin tức này, thiếu chút nữa tức giận muốn cho con và xác ướp cùng nằm vào trong quan tài. ”
Ngôn Chiêu lười biếng đút túi, không thèm để ý: “Mẹ không hiểu, cái này gọi là lấy nhỏ đánh lớn.”
“Cái gì lớn?”
“Tìm cho mẹ một người con dâu trở về.”
Ngôn Huệ tức cười: “Lại lấy chiêu này đến lừa gạt mẹ, nhiều năm như vậy mẹ đã sớm nhìn thấu con, năm nào cũng gạt mẹ nói rất nhanh sẽ tìm, kết quả thì sao? Con năm nay 27, ngay cả cái bóng của con gái mẹ cũng không thấy được. Lần này con đừng nghĩ nói sang chuyện khác, hành vi thu mua này nhất định phải cho mẹ một lý do hợp lý.”
Ngôn Đoạn Chinh vội vàng đứng ra hoà giải: “Được rồi được rồi, hai mẹ con đã lâu không gặp, không nên vừa gặp thảo luận chuyện công ty.”
Ngôn Trăn cũng thuận theo giảng hòa: “Đúng rồi, mẹ, sao lần này hai người về sớm như vậy? Không phải nói đợi đến mùa hè mới về sao?”
Ngôn Huệ mắt khẽ đảo nhìn qua con trai, đem túi xách ném cho anh, hồi đáp: “Lương gia sắp tổ chức lớn thọ bảy mươi tuổi cho ông cụ, dù sao cũng là bạn cũ của ông nội con, giao tình bày ra đó, mặc kệ như thế nào mẹ cũng phải tham gia.”
“Ồ.” Ngôn Trăn kéo dài đuôi đáp một tiếng.
“Lần này mẹ đoán Lương gia muốn nói với mẹ chuyện của con và con trai nhà họ. Mẹ nghe nói thằng bé cũng vừa về nước?” Ngôn Huệ vừa nói vừa đi ra ngoài.
Ngôn Trăn dừng bước, Ngôn Chiêu ở phía sau đỡ cô một cái, vỗ vỗ bả vai cô.
Ngôn Huệ nhìn cô cười, “Khi còn bé không phải ngày nào cũng nghe con nói, sau này con phải gả cho bạch mã hoàng tử của con sao?”
“Đó đều là lời khi con còn bé không hiểu chuyện, thuận miệng nói lung tung, mẹ làm sao vậy, mẹ đừng cả tin như thế nha! Hơn nữa con tuổi còn nhỏ, con mới không— ”
“Được rồi được rồi.” Ngôn Huệ dịu dàng trấn an,
“Đùa thôi, chuyện chung thân lớn sự của con quan trọng như vậy, đương nhiên phải do con tự quyết định.”
Ngôn Trăn thử thăm dò hỏi: “Thật sự con có thể tự mình quyết định?”
Ngôn Chiêu mở cửa ghế sau, Ngôn Đoạn Chinh và Ngôn Huệ lục tục chui vào: “Con cứ chọn, mẹ duyệt cho. Không qua được cửa này của mẹ, tuyệt đối không được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận