Chương 268

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 268

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa vẫn rơi đều đều bên ngoài cửa sổ thư viện, tạo thành một màn nước mỏng che mờ ánh đèn đường. Ngôn Trăn ngồi đối diện Trần Hoài Tự, tay chống cằm, đôi mắt sáng long lanh lặng lẽ quan sát anh. Anh đang tập trung gõ bàn phím, ánh sáng xanh từ màn hình laptop hắt lên gương mặt góc cạnh, làm nổi bật đường nét lạnh lùng nhưng không kém phần cuốn hút. Thỉnh thoảng, ngón tay anh dừng lại, lướt qua vài dòng chữ trên màn hình, rồi tiếp tục gõ, như thể cả thế giới xung quanh không hề tồn tại.
Ngôn Trăn khẽ hừ một tiếng, cố ý làm rơi cây bút trên bàn. Tiếng “cạch” nhỏ vang lên, nhưng Trần Hoài Tự không ngẩng đầu, chỉ hơi nghiêng mắt liếc cô một cái, ánh nhìn thoáng qua như muốn nói: “Lại giở trò gì nữa?”
Cô cong môi, giả vờ vô tội nhặt bút lên, rồi bất ngờ duỗi chân dưới bàn, mũi giày khẽ chạm vào ống chân anh. Lần này, Trần Hoài Tự dừng hẳn động tác, ngón tay treo lơ lửng trên bàn phím. Anh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đen nhánh khóa chặt lấy cô, mang theo một tia cảnh cáo không lời.
“Ngôn Trăn,” giọng anh trầm thấp, “Em không có việc gì làm à?”
“Có chứ,” cô nhướng mày, giọng điệu lanh lảnh, “Em đang nghiên cứu xem học trưởng nghiêm túc đến mức nào thì sẽ mất kiên nhẫn.”
Trần Hoài Tự nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt thoáng qua, nhưng không trả lời ngay. Anh gập laptop lại, động tác thong thả nhưng đầy chủ ý, như thể đang chuẩn bị đối phó với cô. Ngôn Trăn lập tức cảm nhận được áp lực vô hình, nhưng cô không hề nao núng. Cô chống hai tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt sáng rực đầy thách thức.
“Thế nào, học trưởng định làm gì? Đuổi em ra khỏi thư viện à?” Cô cố ý kéo dài giọng, mang theo chút giễu cợt.
Anh không đáp, chỉ đứng dậy, vòng qua bàn đến đứng trước mặt cô. Khoảng cách giữa hai người đột nhiên thu hẹp, gần đến mức Ngôn Trăn có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người anh – không phải nước hoa, mà là thứ mùi đặc trưng của anh, sạch sẽ và khiến tim cô khẽ rung lên. Cô ngẩng đầu, cố giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng ánh mắt anh nhìn xuống lại làm cô bất giác nuốt khan.
“Ngôn Trăn,” anh gọi tên cô lần nữa, giọng nói như thì thầm, mang theo một tia nguy hiểm, “Em có biết hậu quả của việc khiêu khích người khác liên tục là gì không?”
Cô chớp mắt, cố ý giả ngây: “Hậu quả? Là học trưởng sẽ tức đến mức bỏ về, hay là… sẽ làm gì em?”
Câu hỏi cuối cùng cô nói rất nhẹ, nhưng cố tình nhấn mạnh, như thể đang thách thức giới hạn của anh. Trần Hoài Tự khẽ cúi người, một tay chống lên bàn phía sau cô, gần như bao bọc cô trong không gian nhỏ hẹp. Hơi thở anh phả vào tai cô, ấm áp và khiến da đầu cô tê dại.
“Em muốn biết?” Anh hỏi, giọng nói trầm đến mức gần như hòa vào tiếng mưa ngoài kia.
Ngôn Trăn đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn. Cô không phải chưa từng trêu chọc anh, nhưng lần này, ánh mắt anh có gì đó khác lạ – không chỉ là sự kiềm chế thường thấy, mà còn là một tia cảm xúc mãnh liệt, như thể anh đang cố gắng kìm nén một cơn sóng lớn. Cô mở miệng, định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí, nhưng trước khi kịp lên tiếng, anh đã thẳng người dậy, quay lại chỗ ngồi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Tiếp tục làm bài tập của em đi,” anh nói, giọng bình thản, “Còn ba ngày nữa là hết hạn nộp báo cáo.”
Ngôn Trăn ngẩn người, cảm giác như vừa bị anh đùa giỡn ngược lại. Cô hừ mạnh, lườm anh một cái, nhưng trong lòng lại không kìm được cảm giác hụt hẫng. Cô muốn anh mất kiểm soát, muốn anh để lộ dù chỉ một chút cảm xúc thật, nhưng Trần Hoài Tự luôn như bức tường thành, vững vàng và khó lay chuyển.
Cô cắn môi, quyết định không để anh dễ dàng thoát khỏi. Cô đứng dậy, kéo ghế đến ngồi ngay bên cạnh anh, gần đến mức vai cô chạm vào cánh tay anh. Trần Hoài Tự khựng lại, nhưng không đẩy cô ra. Cô giả vờ mở sách, nhưng ánh mắt lại lén lút quan sát phản ứng của anh. Thấy anh vẫn chăm chú vào màn hình, cô khẽ nghiêng người, thì thầm: “Học trưởng, anh có biết hôm qua Alex rủ em đi xem phim không?”
Tay anh khựng lại, động tác gõ phím dừng hẳn. Ngôn Trăn mỉm cười đắc ý, biết mình đã chạm đúng điểm nhạy cảm. Cô tiếp tục, giọng điệu nhẹ nhàng như kể chuyện: “Cậu ấy nói có một bộ phim tình cảm rất hay, còn bảo sẽ mua bỏng ngô cho em. Anh nói xem, em có nên đi không?”
Trần Hoài Tự không trả lời ngay. Anh quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu mọi ý đồ của cô. Ngôn Trăn cố giữ vẻ thản nhiên, nhưng dưới cái nhìn ấy, cô không khỏi cảm thấy một tia căng thẳng. Cuối cùng, anh chậm rãi mở miệng, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo sức ép vô hình: “Nếu em muốn đi, anh không có quyền ngăn cản.”
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến Ngôn Trăn sững sờ. Cô tưởng anh sẽ ghen, sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, nhưng anh lại trả lời như thể chẳng hề quan tâm. Cô cau mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. “Thật sao? Vậy em sẽ đi,” cô nói, giọng mang theo chút bướng bỉnh.
Trần Hoài Tự không đáp, chỉ nhìn cô thêm một giây, rồi quay lại với laptop. Nhưng Ngôn Trăn nhận ra, ngón tay anh nắm chặt hơn, khớp xương trắng bệch, như đang cố kìm nén điều gì đó. Cô biết mình đã thành công một nửa, nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một tia bất an. Cô không thực sự muốn đi xem phim với Alex – tất cả chỉ là để kích anh. Nhưng nếu anh thực sự không quan tâm thì sao?
Bầu không khí giữa hai người trở nên căng thẳng. Ngôn Trăn không còn tâm trạng trêu chọc nữa. Cô im lặng ngồi đó, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trong sách nhưng chẳng thể tập trung. Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, như đang khuếch đại sự ngột ngạt giữa họ.
Một lúc sau, Trần Hoài Tự đột nhiên đứng dậy, thu dọn laptop và sách vở. “Anh đi trước,” anh nói, giọng lạnh lùng, không nhìn cô.
Ngôn Trăn hoảng hốt, vội vàng đứng dậy níu tay anh. “Anh đi đâu? Còn chưa xong mà!”
Anh dừng bước, quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy, mà tràn ngập một loại cảm xúc phức tạp – vừa giận dữ, vừa bất lực, và cả một chút gì đó rất giống… tổn thương. “Ngôn Trăn,” anh nói, giọng trầm đến mức khiến tim cô thắt lại, “Nếu em muốn chơi trò này, anh không phụng bồi – chơi cùng).”
Nói xong, anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, sải bước rời khỏi thư viện, bỏ lại Ngôn Trăn đứng ngây người giữa không gian tĩnh lặng. Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng cô, một cơn bão khác đang bắt đầu hình thành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận