Chương 272

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 272

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ có Mạc Trình hiểu rõ, đây là dấu hiệu sếp tổng đang tức giận.
“Bàn tán sau lưng người khác cũng không phải là đức tính tốt.” Giọng nói của anh rất bình tĩnh, nhưng nghe qua cũng đủ khiến cho người ta không tự giác cảm nhận được áp lực và thịnh nộ,
“Huống chi cô ấy còn là bạn học của các cậu. Không có căn cứ mà ác ý phỏng đoán một cô gái, chỉ vì bối cảnh gia đình của cô ấy, liền xóa bỏ cố gắng cá nhân, cách suy nghĩ này cực kỳ ghê tởm, tôi thấy các cậu mới là người không xứng làm sinh viên lớn học Ninh Xuyên.”
“Nếu như có bất kỳ nghi vấn nào về thành tích thi lớn học của Ngôn Trăn, cứ điều tra bất cứ lúc nào, thành tích của cô ấy trong ba năm trung học như thế nào ở Ninh Xuyên chắc hẳn cũng có lưu trữ. Hôm nay giáo sư Lý gọi cô ấy cũng chỉ là vì tôi và anh trai Ngôn Trăn là bạn bè, quan hệ riêng của chúng tôi rất tốt, tương lai cô ấy sẽ không nhậm chức ở Hòa Hạ, càng không tồn tại bất kỳ hành vi chiếm dụng tài nguyên thông qua thủ đoạn bất chính nào.”
“Lý lịch của mấy bạn học này trả lại đi.”
Anh mở miệng với người ngồi cạnh bàn, lại quay đầu nhìn về phía mấy người kia, lạnh như băng trần thuật, giọng nói không mang theo bất kỳ sắc thái tình cảm nào,” Thật xin lỗi, Hòa Hạ vĩnh viễn không hoan nghênh ứng viên ngay cả cách làm người cơ bản nhất cũng không biết.”
Trong sắc mặt khϊếp sợ thống khổ của mấy người, anh tiếp tục lạnh lùng mở miệng: “Vừa rồi là lớn biểu cho Hòa Hạ phát biểu quan điểm, bây giờ vứt bỏ thân phận, lấy tư tình cá nhân của tôi mà nói, rất không khéo, tôi ở trong ngành này coi như có chút nhân mạch, nếu như các người một lần nữa đơm đặt sau lưng, hạ nhục Ngôn Trăn, cũng chính là chỉ cần một cuộc điện thoại, tên của mấy người sẽ vĩnh viễn xuất hiện trên sổ đen tuyển dụng của ngành.”
Lời nói rất có khí phách, bốn phía hoàn toàn rơi vào trầm mặc.
Trần Hoài Tự rời khỏi giảng đường, đi tới địa điểm Ngôn Trăn chỉ định, là rừng cây nhỏ phía bên hồ, địa điểm thoạt nhìn rất bí mật.
Ngôn Trăn vốn ngồi trên ghế dài nghịch điện thoại di động, thấy anh đến gần, cất điện thoại vào trong túi, đứng lên, giống như cơn gió nhào vào trong ngực anh.
“Sao giờ anh mới đến.” Giọng cô mang theo giận dữ, “Đừng nói với em là anh lạc đường nha?”
Anh sờ sờ gò má cô: “Em đợi lâu chưa?”
Ngôn Trăn ngửa đầu nhìn anh, đột nhiên lại gần hôn anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận