Chương 275

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 275

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan tâm Ngôn Trăn xong, ông lại nhìn về phía Ngôn Chiêu: “Tiểu Chiêu thì thế nào? Còn độc thân sao? Có muốn ông nội giới thiệu cho con mấy người không?”
Ngôn Chiêu nói đùa: “Không nhọc lòng ông quan tâm, mẹ con còn gấp hơn ông nữa, sắp xếp lịch xem mắt cho con tới sang năm rồi.”
Lương Hưng cười ha ha, ông đi đứng không tiện, ngồi trên xe lăn, đưa tay ý bảo người hầu: “Đem đồ ra đây.”
Người hầu xoay người, rất nhanh bưng tới một cái hộp nhỏ.
Vải nhung màu đỏ sậm, thoạt nhìn có chút dấu vết của năm tháng. Lương Hưng đưa tay vuốt ve, dường như rất lưu luyến, sau đó mới chậm rãi mở ra.
“Đây là đồ của bà nội Lương Vực để lại, không tính là phỉ thúy quý giá, nhưng ngụ ý tốt, khi đi miếu mời lớn sư khai quang.” Lương Hưng lấy vòng tay ra, cong tròn xanh biếc, ở dưới ánh đèn lóe lên ánh sáng trong suốt, “Vòng này cất giữ lâu lắm rồi, ông vẫn cảm thấy đáng tiếc, hôm nay vừa vặn Trăn Trăn đến, ngoại trừ con ông cũng không nghĩ ra ai thích hợp đeo nó, nên tặng cho con, coi như là quà gặp mặt của trưởng bối.”
Đồ bà nội Lương Vực để lại, tuy rằng Lương Hưng không nói rõ, nhưng ý tứ phía sau không thể rõ ràng hơn. Ngôn Trăn hoảng sợ, không dám nhận, buông hai tay xuống, nhìn Ngôn Huệ như xin giúp đỡ.
Ngôn Huệ tiến lên một bước, đưa tay đỡ nhẹ cho con gái, cười nói: “Thứ quý giá như vậy sao có thể cho Trăn Trăn đeo, con bé hấp tấp hay động tay động chân, vòng tay mua cho nó cũng không biết bị hỏng bao nhiêu cái. Chú thích Trăn Trăn như vậy, có tấm lòng này, chúng cháu đã đủ cảm kích rồi.”
Lương Hưng cố ý muốn tặng, Ngôn Huệ bốn lạng bạt ngàn cân, khuyên ông thu lễ vật lại. Đúng lúc mẹ Lương và Lương Vực cũng đón khách xong, Lương Hưng nhìn thoáng qua, cũng không nhắc tới việc này nữa.
Ngôn Trăn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thừa dịp yến hội, chạy tới ban công nhỏ bên cạnh, lén gọi điện thoại cho Trần Hoài Tự, nhỏ giọng oán giận:
“….Em còn một lúc nữa mới xong… Thật là nhàm chán, đều là người lớn, ăn nói phải biết lễ phép giữ quy củ, không thể xảy ra sai lầm.”
Trần Hoài Tự cùng cô hàn huyên vài câu, Ngôn Trăn lại hỏi: “Lát nữa anh đợi em ở đâu?”
“Anh tới đón em không được sao?”
“Đừng! Nơi này nhiều tai mắt, mẹ em và gia đình cũng ở đây, nếu bị phát hiện sẽ không tốt lắm.”
“Vậy anh chờ em ở cửa công viên thành phố, nhà họ Lương cách đó khá gần.” Trần Hoài Tự dừng lại một hồi, tựa hồ là đang dự đoán thời gian, “Một giờ có đủ không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận