Chương 277

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 277

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, Ngôn Trăn nghe thấy tiếng bước chân, tựa hồ là Lương Vực đi ra, cô tiến cũng không được, lùi cũng không xong, trùng hợp đυ.ng phải anh, có chút xấu hổ nói: “Ngại quá, em không phải cố ý…”
Lời còn chưa dứt, một bình hoa sứ nhỏ từ bên trong ném ra, đập thẳng vào lưng Lương Vực. Ngôn Trăn quá sợ hãi, theo bản năng muốn kéo anh, Lương Vực kịp phản ứng, nhào về phía cô, ôm bả vai cô xoay người, dùng lưng đón bình hoa bay tới.
“Bốp” một tiếng, bình sứ đập vào người, phát ra âm thanh vỡ vụn nặng nề, cùng lúc đó, hai người cùng nhau chật vật ngã xuống sàn nhà. Tay Lương Vực đặt sau lưng Ngôn Trăn, giúp cô đỡ một chút, những mảnh nhỏ rải rác dưới thân đâm vào tay anh.
Ngôn Trăn vội vàng bò dậy, Lương Vực cũng đứng dậy, kéo tay cô, chạy sang bên kia hành lang: “Trước tiên rời khỏi đây đã.”
Hai người một đường rẽ qua khúc cua, anh mới buông cô ra. Ngôn Trăn cúi đầu nhìn lại, trên tay anh chảy đầy máu, màu đỏ tươi lan tràn chói mắt đáng sợ, từng dòng từng dòng chảy xuôi theo cổ tay, cổ tay áo sơ mi thuần một màu trắng cũng bị nhiễm bẩn một mảnh.
Cô hoảng sợ, vội vàng nhào tới nắm chặt cổ tay Lương Vực, cẩn thận xem xét, mảnh sứ nhỏ vụn của bình hoa đâm vào trong thịt, dày đặc, thoạt nhìn đau đớn vô cùng.
Lương Vực nhíu mày, tránh ra, muốn rút tay về, ra vẻ trấn định nói: “Anh không sao đâu.”
“Không được, chảy nhiều máu như vậy nhất định phải xử lý vết thương, lập tức đi bệnh viện.”
Ngôn Trăn lấy khăn tay ở trong túi ra, ý định lau chùi vết máu loang lổ. Lương Vực để mặc động tác của cô, nhìn sườn mặt thanh tú, cảm xúc không vui trên mặt từng chút một rút đi, nở nụ cười: “Trăn Trăn, ảnh chụp đều đã rửa xong.”
Ngôn Trăn lấy di động ra, vội la lên: “Lúc nào mà anh còn nghĩ đến những thứ này? Đợi em gọi người đến.”
Lương Vực gọi cô lại: “Ngàn vạn lần đừng. Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông nội anh, anh lại đổ máu, náo loạn lớn như vậy không may mắn lắm, ông cụ rất tin vào những thứ này, tốt nhất càng ít người biết càng tốt.”
Lương Vực rốt cuộc là vì bảo vệ cô mới bị thương này, Ngôn Trăn không có cách nào mặc kệ anh, khẽ cắn môi: “Vậy em đi cùng anh, miệng vết thương nhất định phải xử lý, mất máu quá nhiều sẽ không tốt.”
Chú Lý, tài xế của Ngôn gia một mực chờ ở cửa, Ngôn Trăn đỡ Lương Vực lên xe, bảo chú Lý đưa bọn họ đến bệnh viện gần nhất, lại trở về đón một nhà Ngôn Huệ.
Chú Lý nhìn ghế sau qua kính chiếu hậu: “Vâng, thưa tiểu thư.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận