Chương 283

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 283

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự không nói gì.
“Nhưng như vậy cũng tốt, trong lòng cô ấy đã sớm đưa ra lựa chọn, như vậy cũng đỡ cho tôi mất mặt, về sau không có cách nào đối mặt với Trăn Trăn nữa.”
Trần Hoài Tự nhìn Lương Vực, giống như thấy được chính mình bàng hoàng của mấy năm trước.
Nói thật Lương Vực cũng không làm sai cái gì, đối đãi với Ngôn Trăn ôn nhu kiên nhẫn, nho nhã lễ độ, trước sau thuần túy che chở cho cô.
Nhưng tình cảm chính là ích kỷ không nói đạo lý như vậy, sẽ không bởi vì ai đáng thương mà chiếu cố ai, cũng không có bất kỳ khả năng nhượng bộ nào.
Ngôn Trăn vào lúc này đẩy cửa đi vào, trên tay cầm hóa đơn, liếc mắt nhìn túi xách trên bàn: “Đưa tới rồi à? Giày cao gót làm chân em đau, nên mới gọi người ta mang tới đôi khác để đổi.”
Lương Vực quay đầu đi chỗ khác, nhẹ nhàng hít hít mũi, đứng dậy cười nói: “Trăn Trăn, anh đi trước.”
“Được, vậy để Trần Hoài Tự đưa anh về trước…”
“Không cần đâu, anh vừa mới liên lạc với người nhà, lập tức có xe tới đón anh.”
Ngôn Trăn nhìn về phía tay anh, cả kinh nói: “Sao lại chảy máu rồi? Anh phải chú ý vết thương một chút chứ.”
“Vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại.” Anh đi tới, xoa xoa tóc cô, “Trăn Trăn, hẹn gặp lại.”
Một tiếng chào này, là lời từ biệt đối với tình cảm của mình.
“Tạm biệt.” Ngôn Trăn phất phất tay, “Anh dưỡng thương cho tốt, đôi tay của nhϊếp ảnh gia rất quan trọng.”
Anh mỉm cười gật đầu, thân ảnh rất nhanh biến mất ở cửa.
Lương Vực cũng đi rồi, Ngôn Trăn quay đầu, nhìn về phía Trần Hoài Tự đứng ở một bên, nháy mắt ám chỉ với anh.
Trần Hoài Tự nhẹ nhàng nhướng mày.
Cô chỉ vào túi: “Em muốn thay giày trước.”
“Ừm, cho nên là?”
Cô ngồi trên ghế, dùng mũi chân cọ cọ bắp chân anh, làm nũng: “Anh thay cho em đi.”
Trần Hoài Tự khom lưng, nắm lấy bắp chân lộn xộn của cô, khóe môi cong lên: “Ngôn tiểu thư, như vậy không tốt lắm đâu.”
Ngôn Trăn như thế nào cũng không ngờ được được anh sẽ cự tuyệt mình, mím môi nói: “Chỗ nào không tốt hả!”
Anh liếc nhìn hộp giày bên cạnh, chậm rãi nói: “Giữa bạn bè với nhau, hành động như vậy có phải hơi quá phận rồi không?”
Bạn bè…
Thì ra là còn đang ghi hận chuyện Ngôn Trăn giới thiệu anh ở trước mặt Lương Vực chỉ là bạn bè. .
“Sao anh lại nhỏ nhen như vậy.” Mũi chân cô giẫm lên đùi anh, chơi xấu hừ nói, “Em mặc kệ, em muốn anh thay cho em đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận