Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tầng lầu trống rỗng, tiếng gót giày Ngôn Trăn gõ trên bậc thang, tiếng vang quanh quẩn khiến người ta hoảng hốt.
Trần Hoài Tự dừng trước một cánh cửa, dùng chìa khóa mở ra, cánh cửa cũ kỹ bị đẩy mạnh, bụi bặm nhất thời tuôn rơi, bay vào mắt Ngôn Trăn, cô nhịn không được lùi về phía sau một bước.
Trong phòng hiển nhiên đã lâu không có người ở, đồ dùng trong nhà đều được vải trắng che lại, mượn ánh sáng từ đèn pin điện thoại di động, cô miễn cưỡng có thể thấy rõ bố cục phòng khách.
Ngôn Trăn có chút kinh ngạc: “Chúng ta tới nơi này làm gì?”
“Em sẽ biết ngay thôi.” Anh vươn tay ôm bả vai cô, dẫn cô đi đến một phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, nương theo ánh sáng, cô liếc mắt một cái nhìn thấy đồng phục xanh trắng treo trên giá áo.
Bộ đồng phục này, là trường trung học của Ngôn Chiêu.
Cô có chút giật mình: “Đây là cái gì?”
“Đây là phòng của anh, trước năm mười tám tuổi anh đã ở đây.”
Ngôn Trăn giương mắt nhìn một vòng chung quanh, môi giật giật, không nói gì.
“Vẻ mặt đó của em là sao?” Trần Hoài Tự cười nhéo má cô, “Căn nhà này được xây từ chín năm trước, cho nên hơi cũ kỹ, nhưng ngoài ra không có khuyết điểm gì. Bây giờ sắp sửa phá bỏ và dời đi nơi khác, đây là khu vực trung tâm thành phố, em đoán xem tiền phá bỏ và di dời có thể được đền bù bao nhiêu?”
Ánh mắt Ngôn Trăn lập tức thay đổi: “Anh sắp phát tài rồi đó ông chủ Trần.”
“Cũng tạm được, còn kém không ít.”
“Vậy còn thiếu cái gì?”
Trần Hoài Tự ôm eo cô, nói đùa: “Muốn cưới công chúa, chút tiền này còn kém xa, anh còn phải dựa vào công việc để phấn đấu nhiều hơn.”
“Anh nói cái gì vậy!” Ngôn Trăn trừng anh, “Em tự có tiền của mình, cũng không quan tâm anh có bao nhiêu.”
Nói xong cô mới ý thức được không đúng, như thế chẳng khác nào ngầm thừa nhận “Công chúa” trong miệng anh chính là cô rồi.
Cô lập tức ngậm miệng, nghiêng đầu không nhìn anh, nương theo ánh trăng không rõ ràng lắm ngoài cửa sổ, anh mơ hồ thấy được gò má ửng đỏ của cô.
“Nhưng anh quan tâm.” Trần Hoài Tự kết thúc đề tài này, “Qua bên này đi.”
Ngôn Trăn đi theo anh vào trong phòng ngủ, vòng qua giường, thấy anh mở ngăn kéo trong bàn ra.
Trần Hoài Tự tìm kiếm một hồi, lấy ra một phong thư bên trong.
“Đây là gì vậy anh?” Cô tò mò hỏi.
“Lúc học trung học anh để lại.” Anh dùng khăn giấy lau bụi, “Anh vốn muốn mấy thứ này được chôn cùng tòa nhà, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, vẫn nên có chút cảm giác nghi thức thì tốt hơn.”
Anh đưa phong thư cho Ngôn Trăn, cô nhận lấy, vừa mở vừa hỏi: “Bức thư này là gì?”
“Thư tình.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận