Chương 286

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 286

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn dừng tay, trong lòng không biết dâng lên cảm giác gì, có chút tức giận mà ném trả lại cho anh: “Hồi trung học anh viết thư tình, cho em xem làm gì!”
Cũng không phải là muốn khoe khoang với cô anh đã từng thích cô gái kia bao nhiêu chứ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Ngôn Trăn có chút ngây dại.
“Em mở ra xem không phải sẽ biết sao.” Trần Hoài Tự lại đưa cho cô, “Lúc ấy trong lớp có một bạn học theo đuổi con gái, cầu xin anh viết giúp thư tình, anh viết sau đó đưa cho cậu ấy xem, sau đó cậu ấy không bao giờ tới tìm anh nữa.”
Ngôn Trăn không nghĩ tới đáp án này, ngón tay từ rút tờ giấy trong phong thư ra, nhướng mày, có chút đắc ý: “Không phải là trình độ viết văn của anh quá kém nên mới bị ghét bỏ chứ?”
Trần Hoài Tự thay cô phủi sạch thư, cô cúi đầu, mượn ánh sáng đọc, rất nhanh liền hiểu vì sao bức thư tình này lại bị nam sinh kia trả lại.
Không thể gọi đây là thư tình. Tuy rằng chữ viết của Trần Hoài Tự thoạt nhìn cảnh đẹp ý vui, nhưng đọc kỹ nội dung, anh lại đang chứng minh rằng tình yêu là thứ không tồn tại.
Thông qua tờ giấy này, cô dường như có thể nhìn thấy, Trần Hoài Tự mười năm trước, đang ngồi ở bàn làm việc trước mặt cô, mặt không chút thay đổi phát biểu suy nghĩ bi quan về tình yêu của anh.
“Hồi trung học, vì lý do gia đình, anh không tin vào tình yêu, không tin vào hôn nhân, cho rằng tình cảm giữa người với người vô cùng mong manh. Lúc đó anh vô cùng ngạo mạn, đồng thời cũng vô cùng bi quan, kiên định cho rằng mình tuyệt đối không thể rơi vào thứ hư vô mờ mịt như tình yêu.”
Cô nhìn xuống bức thư, anh nhìn cô.
“Nhưng sau đó, thời gian đã chứng minh, là anh sai rồi.”
Anh lấy bật lửa từ trong túi ra, nhẹ nhàng tách một cái, ngọn lửa sáng rực nhảy nhót trong bóng tối.
“Trăn Trăn.” Anh đưa bật lửa cho cô, “Thay anh đốt phong thư tình này đi.”
Anh dẫn theo cô, ghé thăm thời tuổi trẻ mê mang, cố chấp, tìm không thấy phương hướng của bản thân, nói lời từ biệt, nói cho anh của mười năm trước biết rằng,
Cuối cùng anh cũng gặp được tình yêu của đời mình.
Hai người đi ra khỏi khu dân cư, bóng đêm rất yên tĩnh, Trần Hoài Tự dẫn cô đi rửa tay, lại ôm cô ở dưới lầu hôn một hồi, mới đưa cô lên xe.
Hai má Ngôn Trăn đỏ bừng, trên môi tất cả đều là dấu vết ướŧ áŧ sau khi hôn, hỏi anh: “Chúng ta còn đi đâu nữa không?”
“Còn một nơi cuối cùng, cũng là nơi bắt đầu tất cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận