Chương 287

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 287

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xe chạy như bay trong đêm tối, rẽ trái rẽ phải, lái vào một mảnh đất trống.
Đèn đường hai bên lẻ loi sáng lên, chiếu xuống mặt đất ánh sáng trong trẻo, cảnh tượng trước mắt cũng được soi rọi rõ ràng.
Hàng rào sắt rất cao, vây quanh sân bóng rổ. Ký ức bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nhịp tim Ngôn Trăn từ từ tăng tốc: “Đây là…”
Trần Hoài Tự nắm tay cô, đi vào sân bóng rổ: “Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, là ở chỗ này, năm năm trước, ngày 23 tháng 7.”
“Cho nên mật mã của anh…” Cô đột nhiên hiểu ra.
610723。
61 là ngày sinh nhật của cô, 0723 là ngày đầu gặp gỡ.
“Thật ra trước khi gặp em, anh có nghe Ngôn Chiêu nhắc tới em.” Trần Hoài Tự như nhớ lại điều gì đó, cười nói, “Cậu ấy nói mình có em gái ruột, ở nhà chính là một tiểu ma vương hỗn thế, rất khó chiều, rất giỏi giày vò người khác.”
Ngôn Trăn không thể tưởng tượng nổi: “Ngôn Chiêu lại dám nói em như vậy!”
“Đúng vậy, cho nên ấn tượng đầu tiên của anh, cảm thấy em là một cô gái rất khó ở chung.”
Anh nắm chặt ngón tay cô: “Nhưng ngày anh gặp em lần đầu tiên, em trốn sau lưng Ngôn Chiêu, thoạt nhìn rất ngoan, hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của anh, quan trọng nhất là, em nhìn anh, sau đó đỏ mặt.”
“Trong nháy mắt đó anh cảm thấy hình như tim mình bị bắn trúng.” Trần Hoài Tự cười, “Rất kỳ diệu, đến bây giờ anh cũng rất khó miêu tả cảm giác này, tóm lại là, rất muốn quen biết em, không có cách nào khống chế bản thân mình luôn nhìn em ngồi bên sân, cho nên trận đấu hôm đó anh chơi rất kém, cuối cùng bị sai đi mua nước.”
Mọi thứ đều được xâu chuỗi.
Ngôn Trăn chọc eo anh, ra vẻ rụt rè nói: “Thì ra là anh nhất kiến chung tình với em?”
“Đúng vậy.” Anh thừa nhận, “Ngay từ đầu đã động lòng.”
Trên sân bóng rổ rất yên tĩnh, côn trùng bay tụ tập bên đèn đường, ào ào vây thành một đoàn, giống như bông tuyết tung bay.
Hai người nắm tay, chậm rãi sóng vai đi trong bóng đêm không một bóng người, cho đến khi anh dừng bước.
Trần Hoài Tự buông tay cô ra, xoay người, mặt đối mặt nhìn cô.
Ngôn Trăn nhận ra bầu không khí khẩn trương đột nhiên xuất hiện, có chút bất an cúi đầu, hai má đỏ lên, ánh đèn nhuộm lên một tầng sáng trắng mịn.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng chống cằm cô, nâng gương mặt cô lên, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp kia.
Biểu tình của anh trịnh trọng chưa bao giờ có, làm cho trái tim Ngôn Trăn phảng phất như bị dòng điện điên cuồng chiếm lấy, cơ hồ muốn nhảy ra khỏi cổ họng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, gò má đến mang tai đều nóng không chịu nổi.
Bốn phía yên tĩnh không tiếng động, dưới ánh trăng, anh nhìn cô, trong mắt lóe sáng: “Ngôn Trăn, anh yêu em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận