Chương 288

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 288

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lòng bàn tay Trần Hoài Tự áp lên má cô, đầu ngón tay dừng sau vành tai, Ngôn Trăn mơ hồ cảm giác được, dường như xúc cảm trên trán truyền đến đã đồng bộ với nhịp tim của cô.
Ngón tay anh run rẩy rất nhẹ.
Anh đang khẩn trương.
Người đàn ông từ trước đến nay đều rất thành thục ổn trọng, ở thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời, lại hiếm khi biểu hiện ra sự luống cuống.
Anh bước về phía trước một bước, đế giày cọ xát trên mặt đất tạo ra âm thanh chói tai khó chịu, rơi vào tai cô, rất nhanh lại bị tiếng hít thở của anh át đi.
Anh cách rất gần, gần đến mức Ngôn Trăn có thể thấy rõ nốt ruồi rất nhạt phía dưới khóe mắt, còn có lông mi dài rủ xuống.
“Bảo bối, nơi này của em.” Anh lấy tay ấn vào ngực cô, cảm nhận được trái tim ấm áp đập mạnh mẽ bên dưới, chậm rãi hỏi, “Có anh không?”
Kết thúc trò chơi, anh cũng cần tìm kiếm một đáp án.
Ngôn Trăn nhìn Trần Hoài Tự, lòng bàn tay đặt lên bàn tay đang áp trên ngực mình.
“Nói thật, em vốn định để anh thua.” Cô nói, “Anh thắng quá nhiều lần, vĩnh viễn đều nắm chắc phần thắng như vậy, em thật sự rất muốn nhìn thấy biểu cảm khi thất bại của anh.”
“Nhưng sau đó em phát hiện, những chuyện thế này, không có trách nào làm trái với tâm ý. Thích chính là thích, không thích chính là không thích, nếu như nói dối, là không tôn trọng sự thật.”
Gió đêm chậm rãi thổi, Ngôn Trăn bắt được tay anh, đặt lên môi, hôn lòng bàn tay anh, lại dán lên mặt mình, môi đỏ mọng nhẹ nhàng mở ra: “Em thích anh.”
Không đợi anh kịp phản ứng, cô lại kéo tay kia của anh, mím môi, giọng rất dịu dàng: “Anh Hoài Tự, hôn em một cái.”
Trần Hoài Tự cúi đầu, yên lặng nhìn cô mấy giây, đưa tay ôm cô vào lòng, ôm chặt lấy, dùng sức hôn xuống.
Họ gặp nhau ở đây, là khởi đầu của mọi câu chuyện.
Mà hôm nay trở lại nơi này, chứng kiến câu chuyện cuối cùng cũng nghênh đón kết cục viên mãn nhất.
Ngôn Trăn cảm thấy tâm tình mình hôm nay rất khác lạ, trái tim mềm mại như kẹo bông gòn, sau khi được anh hôn liền mềm nhũn tan chảy, lưu lại dư vị vô cùng ngọt ngào.
Rời khỏi sân bóng rổ, Trần Hoài Tự đưa cô về nhà. Cho đến khi ở trong thang máy anh vẫn duy trì lễ phép cơ bản, đợi khi cửa nhà mở ra, đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, anh xoay người đè cô bên cạnh cửa, vội vàng hôn xuống.
Váy bị lột vứt trên sàn nhà, da thịt bại lộ trong không khí, rất nhanh được anh lấy tay che lại, vuốt ve từng tấc từng tấc một, khơi dậy từng đợt kɧoáı ©ảʍ tê dại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận