Chương 292

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 292

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn hừ một tiếng, cúi người hôn anh, hai người lại quấn quýt một chỗ, hạ thân kết hợp chặt chẽ, nhẹ nhàng ma sát lên xuống, sáng sớm cũng không đặc biệt kịch liệt, lại có loại cảm giác mập mờ, thân mật triền miên, là sự ấm áp chỉ thuộc về đôi lứa yêu nhau.
Chờ Trần Hoài Tự bắn ra, thắt lưng Ngôn Trăn đã mỏi nhừ, vô lực ngồi phịch trong lòng anh.
“Ngủ tiếp đi.” Cô ôm anh, mơ hồ ngáp một cái,
“Anh không được rời giường, ngủ cùng em.”
“Được.” Anh hôn chóp mũi cô, “Anh ở bên em.”
Ở trong l*иg ngực ấm áp an ổn, Ngôn Trăn ngủ rất ngọt ngào, thẳng đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo cô từ trong mộng đẹp trở về.
Trần Hoài Tự đứng dậy, nhìn người gọi, đưa di động cho Ngôn Trăn.
Cô nằm trong lòng anh, miễn cưỡng nhận lấy: “Alo?”
Giọng Ngôn Chiêu vang lên ở đầu dây bên kia: “Em đang ở đâu?”
Dù sao cũng đã xác nhận quan hệ, Ngôn Trăn cũng không giấu diếm: “Ở nhà Trần Hoài Tự.”
“Anh cũng đoán là như vậy.” Ngôn Chiêu chậm rãi nói, “Nhưng có phải em đã quên gì rồi không?”
Cô vẫn chưa nhận ra: “Hả?”
“Tối hôm qua em đột nhiên biến mất khỏi bữa tiệc, ngay cả lý do cũng không bịa ra cho ba mẹ, suốt đêm không về, em đoán xem bây giờ mẹ phản ứng như thế nào?”
Ngôn Trăn hoàn toàn bừng tỉnh.
Ngôn Trăn lập tức từ trên giường bò dậy, vội la lên: “Mẹ phản ứng thế nào? Bà ấy còn không gọi điện thoại cho em nữa.”
“Đó là nhờ anh trai tốt của em, anh rất tốt bụng giúp em bịa ra lý do, nói em đến nhà bạn chơi.” Ngôn Chiêu nói, “Cho nên bây giờ anh gọi điện thoại cho em khớp khẩu cung, đỡ cho lát nữa lộ tẩy.”
Cô cực kỳ cảm động: “Anh trai em là tốt nhất!”
“Anh cũng cảm thấy như vậy.” Ngôn Chiêu cười,
“Đưa điện thoại cho Trần Hoài Tự đi.”
Trần Hoài Tự ngồi dậy, nhận lấy di động từ tay cô.
Ngôn Chiêu đi thẳng vào vấn đề: “Mẹ mình không dễ lừa gạt như vậy đâu, cậu hiểu ý mình chứ.”
Trần Hoài Tự cúi đầu nhìn Ngôn Trăn, nhéo nhéo vành tai cô, lại ôm cô vào trong ngực: “Ừm, mình hiểu.”
Mẹ Ngôn chấp nhận lý do này của Ngôn Chiêu, chẳng qua là không muốn làm Ngôn Trăn khó xử, cũng không có nghĩa là bà thật sự không biết con gái mình đi đâu.
Bất luận như thế nào, đều đã đến thời điểm bắt buộc phải đối mặt.
Ngôn Chiêu cúp điện thoại, xoay người, đã thấy Ngôn Huệ ở cầu thang, đang từ trên cao nhìn anh, mặt mày tỏ vẻ không vui.
“Con lại đây với mẹ một lát.”
Ngôn Huệ đi đến thư phòng, Ngôn Chiêu tùy ý nhét điện thoại vào túi, bước lên cầu thang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận