Chương 294

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 294

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn trở về nhà, Ngôn Huệ cũng không hỏi gì, vẫn như thường ngày, điều này khiến cho cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cho rằng việc lừa gạt cũng trót lọt. Nhưng một tuần sau Trần Hoài Tự lại đưa ra yêu cầu đến nhà thăm hỏi.
Lúc ấy Ngôn Trăn đang ăn cơm, thiếu chút nữa đã bị sặc, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía anh: “Chúng ta mới hẹn hò được một tuần, anh đã muốn gặp phụ huynh rồi?”
“Chỉ ghé thăm thôi mà.”
Mẹ Ngôn biết chuyện đêm đó của hai người bọn họ, nhưng không hỏi đến, cũng không phải nhắm mắt cho qua hay ngầm đồng ý, mà là khảo nghiệm đầu tiên đối với Trần Hoài Tự. Nếu như anh cũng giả bộ hồ đồ theo, tất nhiên sẽ lưu lại ấn tượng càng không tốt trong lòng bà.
Ngôn Trăn rút khăn giấy lau khóe môi, có chút do dự: “Nhưng em vẫn chưa thổi gió bên tai thăm dò mẹ đâu…”
“Không cần, tin tưởng anh một chút, bảo bảo.” Trần Hoài Tự nhìn vẻ mặt buồn rầu của cô, cười nói, “Yên tâm giao cho anh đi.”
Sắc trời dần tối, Ngôn Trăn ngồi trên xích đu trong hoa viên, tinh thần không yên nhìn di động.
Hôm nay là ngày Trần Hoài Tự tới thăm hỏi, lúc Ngôn Huệ nghe nói, cũng không có phản ứng gì, khiến trong lòng Ngôn Trăn càng thêm bất an, không biết rốt cuộc thái độ của mẹ mình là gì.
Ngoài sân truyền đến tiếng động cơ, cô lập tức từ trên xích đu nhảy xuống, Chocolate ngồi xổm trên đùi cũng theo cô chạy về phía cửa, nhào thẳng vào trong lòng người đàn ông đang bước ra từ trên xe.
Ngôn Huệ nhìn qua cửa sổ phòng khách, lắc đầu thở dài.
Trần Hoài Tự ôm lấy Ngôn Trăn nhào tới, hôn lên trán cô, buông cô ra: “Đợi anh lấy cái này.”
Anh vòng qua cốp xe, lấy ra hai hộp quà, sóng vai đi vào trong vườn hoa với cô.
Trong phòng khách sáng sủa, cha mẹ Ngôn và Ngôn Chiêu đều có mặt, ngồi vây quanh sô pha, rất có tư thế của hội đồng thẩm vấn.
Trần Hoài Tự lễ phép chào hỏi, đưa quà gặp mặt cho từng người, dì Thôi rót nước trà, anh nói cảm ơn, sống lưng thẳng tắp, khí chất không kiêu ngạo không xu nịnh.
Ngôn Huệ vẫn quan sát anh, không nhanh không chậm bưng nước trà lên, nhẹ nhàng thổi một chút, sau một lúc lâu mới mở miệng nói: “Thời gian của mọi người đều rất quý giá, vậy tôi cũng không vòng vo nữa, tôi nói kết luận của tôi trước, tôi không đồng ý hai người ở bên nhau.”
Lời vừa nói ra, Ngôn Trăn sửng sốt một chút, sau đó nhíu mày: “Mẹ…”
Trần Hoài Tự tựa hồ cũng không ngoài ý muốn trước phản ứng của Ngôn Huệ: “Con hiểu, bác đối với con có điều đắn đo là rất bình thường, nhưng xin bác cho con một cơ hội, chứng minh quyết tâm của con đối với Trăn Trăn.”
Ngôn Huệ không nói gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận